Dạo gần đây, cả lớp 11A7 đều nhận ra tâm trạng của Trương Quế Nguyên tốt lên rất nhiều.
Ít nổi nóng hơn.
Ít cúp tiết hơn.
Thậm chí còn chịu ngồi học nghiêm túc.
Giáo viên chủ nhiệm cảm động đến mức suýt treo ảnh Trương Hàm Thụy lên bảng vàng vì “cảm hóa học sinh cá biệt”.
Nhưng chỉ có Hàm Thụy biết—
Quế Nguyên không hề thay đổi.
Cậu chỉ dịu dàng với riêng mình thôi.
—
Tối hôm đó, trường tổ chức học tự nguyện đến khuya cho học sinh cuối cấp.
Mười giờ hơn, cả lớp gần như đã gục hết trên bàn.
Chỉ còn tiếng quạt trần quay chậm và tiếng bút viết loạt xoạt.
Hàm Thụy đang làm đề thì bỗng khựng lại.
“…Đau đầu quá.”
Quế Nguyên lập tức quay sang:
“Sao vậy?”
“Chắc do ngồi lâu thôi.”
“Đưa đây.”
“Hả?”
Quế Nguyên đưa tay chạm nhẹ lên trán cậu.
Rất lạnh.
Hàm Thụy cứng người ngay lập tức.
Khoảng cách quá gần khiến cậu gần như quên cả thở.
“Không sốt.” Quế Nguyên thấp giọng. “Nhưng mặt cậu trắng lắm.”
“…Tớ ổn mà.”
“Không ổn.”
Người kia cau mày rõ ràng.
Một lúc sau, Quế Nguyên đứng dậy:
“Ngồi đây.”
“Cậu đi đâu?”
“Mua thuốc.”
“Không cần đâu”
Nhưng người kia đã đi mất rồi.
—
Mười phút sau, Quế Nguyên quay lại với thuốc đau đầu và một cốc cacao nóng.
Hàm Thụy ngẩn người:
“…Cậu chạy ra ngoài mua à?”
“Ừ.”
“Trời đang mưa mà.”
“Có ô.”
Giọng cậu rất bình thản.
Nhưng tóc và vai áo đều đã hơi ướt.
Rõ ràng là chạy rất vội.
Tim Hàm Thụy bỗng chùng xuống một chút.
“Quế Nguyên.”
“Hửm?”
“Cậu đừng tốt với tớ quá.”
Người bên cạnh khựng lại.
“Vì sao?”
“…Tớ sẽ quen mất.”
Không khí yên lặng hoàn toàn.
Mưa đập lên cửa kính lớp học từng tiếng rất nhỏ.
Quế Nguyên nhìn người trước mặt rất lâu.
Rồi khẽ cười.
Nụ cười lần này dịu hơn tất cả những lần trước.
“Thế thì quen đi.”
Tim Hàm Thụy lệch hẳn một nhịp.
—
Lúc tan học đã gần mười một giờ đêm.
Trường học gần như không còn ai.
Đèn hành lang kéo dài bóng hai người trên nền gạch lạnh.
Hàm Thụy đi rất chậm.
Quế Nguyên cũng chậm theo.
Đi được nửa đường, Hàm Thụy bỗng hỏi:
“Quế Nguyên.”
“Sao?”
“Nếu sau này chúng ta không học cùng nữa thì sao?”
“…Không có chuyện đó.”
“Ý tớ là nếu thôi.”
Quế Nguyên im lặng.
Rất lâu sau mới thấp giọng:
“Vậy tớ sẽ đi tìm cậu.”
“…Nếu tìm không thấy?”
“Thì tìm tiếp.”
“Lỡ cậu gặp người khác tốt hơn thì sao?”
Bước chân Quế Nguyên dừng lại.
Gió đêm thổi tung mái tóc đen của cậu.
Ánh mắt người kia nhìn thẳng vào Hàm Thụy.
Rất sâu.
Rất nghiêm túc.
“Không có ai tốt hơn cậu cả.”
Khoảnh khắc ấy, Hàm Thụy gần như nghe thấy rõ tiếng tim mình.
Đập rất mạnh.
Rối loạn hoàn toàn.
—
Đến trước cổng ký túc xá, Hàm Thụy mới nhỏ giọng:
“Quế Nguyên.”
“Hửm?”
“Cậu thật sự rất nguy hiểm.”
“…?”
“Cậu luôn nói mấy lời khiến người khác hiểu lầm.”
Quế Nguyên bật cười rất khẽ.
Rồi cúi người xuống gần cậu hơn một chút.
“Vậy cậu hiểu lầm chưa?”
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở cũng hòa vào nhau.
Hàm Thụy cứng người.
Tai đỏ hoàn toàn.
Còn Quế Nguyên nhìn phản ứng ấy, đáy mắt dịu đi không giấu nổi.
Bởi vì cậu biết—
Trương Hàm Thụy cũng bắt đầu thích mình rồi.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com