Sau ngày thi đấu trở về, mối quan hệ giữa Trương Quế Nguyên và Trương Hàm Thụy bắt đầu bước vào một trạng thái rất mơ hồ.
Không ai nói rõ điều gì.
Nhưng ánh mắt nhìn nhau đã hoàn toàn khác trước.
—
Sáng hôm đó, Hàm Thụy vừa ngồi xuống chỗ đã thấy trên bàn có một cốc trà sữa nóng.
Bên trên còn dán mẩu giấy nhỏ.
“Ít uống đồ lạnh.”
Chữ viết quen thuộc đến mức không cần nhìn tên cũng biết là của ai.
Hàm Thụy vô thức quay sang.
Quế Nguyên đang nằm ngủ trên bàn.
Một tay gối đầu, mái tóc đen hơi rối, vẻ mặt bình thản như chẳng liên quan gì.
“…Cậu mua à?”
Người kia không ngẩng đầu:
“Không.”
“Lại không?”
“Ừ.”
“Thế ai mua?”
“Không biết.”
Hàm Thụy bật cười.
Quế Nguyên nghe tiếng cười ấy thì hơi mở mắt nhìn cậu vài giây.
Rồi khóe môi cũng cong lên rất nhẹ.
—
Tiết Văn hôm nay giáo viên yêu cầu đổi chỗ ngồi để thảo luận nhóm.
Cả lớp lập tức kéo bàn ghế loạn hết cả lên.
Hàm Thụy đang thu sách thì giáo viên gọi:
“Trương Hàm Thụy, em sang nhóm bên cửa sổ nhé.”
“Vâng.”
Cậu vừa đứng dậy—
Một bàn tay đã giữ lấy cổ tay cậu.
“Đi đâu?”
Hàm Thụy quay lại:
“Đổi nhóm…”
Quế Nguyên cau mày:
“Không đổi được à?”
“…Thầy phân mà.”
“Phiền.”
Dù miệng nói vậy nhưng cuối cùng cậu vẫn buông tay.
Chỉ là suốt tiết học hôm đó—
tâm trạng cực kỳ tệ.
—
Người ngồi cùng nhóm với Hàm Thụy là một nam sinh khá nổi tiếng trong khối.
Học giỏi, nói chuyện hài hước, lại rất thích cười với Hàm Thụy.
“Cậu viết chữ đẹp thật.”
“Hàm Thụy, bài này cậu hiểu nhanh ghê.”
“Tan học cùng xuống căn tin không?”
Hàm Thụy lịch sự đáp lại từng câu.
Nhưng ở cuối lớp—
có người sắp bị chọc điên rồi.
Bạn cùng bàn tạm thời bên cạnh Quế Nguyên run run:
“Ông đừng bẻ bút nữa được không…”
“Ồn.”
“Nhưng ông nhìn người ta nãy giờ rồi đó…”
Quế Nguyên lạnh mặt không nói gì.
Ánh mắt vẫn dừng trên người phía cửa sổ.
Rất khó chịu.
Cực kỳ khó chịu.
—
Tan học trưa, Hàm Thụy vừa ra khỏi lớp đã bị kéo đi.
“Ơ—”
Quế Nguyên nắm cổ tay cậu đi thẳng lên sân thượng khu học cũ.
Gió đầu hè thổi rất mạnh.
“Hàm Thụy.”
“Hả?”
“Cậu vui lắm à?”
“…Vui gì?”
“Nói chuyện với thằng kia.”
Hàm Thụy ngẩn người vài giây rồi bật cười:
“Cậu lại ghen à?”
“Không.”
“Nhưng mặt cậu đáng sợ lắm.”
“Do nóng.”
“…Hôm nay có 23 độ thôi.”
Quế Nguyên cứng họng.
Hàm Thụy nhìn phản ứng ấy thì càng muốn cười hơn.
Lần đầu tiên cậu thấy người này mất tự nhiên đến vậy.
“Quế Nguyên.”
“Gì?”
“Cậu thật sự thích dính lấy tớ nhỉ?”
Không khí yên lặng vài giây.
Gió thổi tung góc áo đồng phục.
Quế Nguyên nhìn cậu rất lâu.
Ánh mắt sâu đến mức khiến tim người khác run lên.
Rồi cậu thấp giọng:
“Ừ.”
Hàm Thụy ngẩn người.
Có lẽ chính cậu cũng không ngờ Quế Nguyên lại trả lời thẳng như vậy.
“Vì ở cạnh cậu…”
“…?”
“Làm tớ thấy vui.”
Tim Hàm Thụy lệch mất một nhịp.
—
Buổi chiều hôm đó, trời đổ mưa.
Cả lớp chen chúc dưới mái hiên chờ tạnh.
Hàm Thụy đứng cạnh cửa sổ nhìn sân trường trắng xóa nước.
Bỗng nhiên có người kéo nhẹ tay áo cậu.
Quế Nguyên đứng phía sau:
“Đi thôi.”
“Nhưng vẫn mưa mà?”
Người kia mở ô ra.
Chiếc ô đen rất lớn.
“Không để cậu ướt.”
Một câu nói cực kỳ bình thường.
Nhưng Hàm Thụy lại cảm thấy trái tim mình mềm xuống hoàn toàn.
—
Trên đường về, hai người đi rất chậm.
Mưa rơi lộp bộp lên mặt ô.
Không gian yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng tim mình.
Hàm Thụy cúi đầu:
“Quế Nguyên.”
“Hửm?”
“Nếu một ngày nào đó…”
“…?”
“Có người thật sự thích tớ thì sao?”
Bước chân người bên cạnh khựng lại.
Một lúc sau mới nghe thấy giọng cậu rất thấp:
“Vậy tớ sẽ giành trước.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com