Cuộc thi kiến thức liên trường diễn ra vào một ngày mưa.
Bầu trời ở Trùng Khánh âm u từ sáng sớm, mây xám phủ kín cả những tòa nhà ngoài cửa kính xe bus.
Trương Hàm Thụy ngồi cạnh cửa sổ, ôm balo trong lòng.
Còn Trương Quế Nguyên ngồi bên cạnh cậu, đeo tai nghe, mắt nhắm hờ như đang ngủ.
Nhưng thật ra—
từ lúc lên xe đến giờ, cậu vẫn luôn chú ý người bên cạnh.
“Căng thẳng à?”
Giọng Quế Nguyên vang lên rất khẽ.
Hàm Thụy quay sang:
“…Có chút.”
“Đừng lo.”
“Lỡ làm không tốt thì sao?”
Quế Nguyên mở mắt nhìn cậu vài giây.
Rồi thấp giọng:
“Có tớ ở đây.”
Chỉ bốn chữ đơn giản thôi cũng đủ khiến trái tim Hàm Thụy yên ổn lạ thường.
—
Địa điểm thi rất đông.
Học sinh từ nhiều trường khác nhau tập trung kín cả hội trường.
Ngay khi hai người bước vào, đã có không ít ánh mắt nhìn sang.
Dù mặc đồng phục giống nhau nhưng Quế Nguyên và Hàm Thụy vẫn nổi bật đến mức khó bỏ qua.
Một người lạnh lùng đẹp trai.
Một người sạch sẽ dịu dàng.
Đứng cạnh nhau cực kỳ hợp mắt.
“Ê nhìn kìa…”
“Đẹp trai thật.”
“Hai người đó là một cặp à?”
Hàm Thụy nghe loáng thoáng mấy câu ấy liền cúi đầu giả vờ không nghe thấy.
Nhưng tai đỏ hết lên.
Quế Nguyên nhìn thấy.
Khóe môi cậu khẽ cong lên:
“Ngại à?”
“Không có…”
“Tai đỏ rồi.”
“…Do nóng.”
“Ừ.”
Rõ ràng là không tin.
—
Cuộc thi diễn ra khá thuận lợi.
Hàm Thụy học rất chắc kiến thức, còn Quế Nguyên phản ứng cực nhanh.
Hai người phối hợp tốt đến mức giáo viên trường khác cũng phải nhìn thêm vài lần.
Đến phần cuối cùng, đội của họ chỉ thiếu một câu nữa là giành hạng nhất.
Người dẫn chương trình đọc câu hỏi:
“Trong bài thơ…”
Hàm Thụy đang suy nghĩ thì nghe Quế Nguyên khẽ gọi:
“Trương Hàm Thụy.”
“Hửm?”
“Tin tớ không?”
“…Tin.”
“Vậy chọn đáp án B.”
Hàm Thụy gần như không do dự bấm luôn.
“Chính xác!”
Cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay.
Họ thật sự giành hạng nhất.
—
Sau cuộc thi, giáo viên dẫn cả đội đi ăn tối.
Lúc ra khỏi nhà hàng thì trời đã mưa rất lớn.
Mọi người lần lượt lên xe về trước.
Chỉ còn Hàm Thụy đứng dưới mái hiên chờ Quế Nguyên đi lấy ô.
Mưa mùa hạ đập xuống mặt đường trắng xóa.
Không khí lạnh hơn bình thường rất nhiều.
Đúng lúc ấy—
Một nữ sinh từ trường khác chạy tới.
“Xin lỗi…”
Hàm Thụy hơi bất ngờ:
“À?”
“Cậu là Trương Hàm Thụy đúng không?”
“Ừm…”
Cô gái đỏ mặt đưa điện thoại ra:
“Có thể cho tớ xin WeChat không?”
Hàm Thụy còn chưa kịp phản ứng.
Một giọng nói lạnh nhạt đã vang lên phía sau.
“Không được.”
Cả hai cùng quay đầu.
Quế Nguyên đứng dưới mưa, tay cầm ô đen.
Ánh mắt cậu cực kỳ bình tĩnh.
Nhưng cảm giác áp lực lại đáng sợ vô cùng.
Nữ sinh kia ngượng ngùng:
“À… mình chỉ muốn làm quen thôi…”
“Không tiện.”
“…”
“Cậu ấy không thích người lạ.”
Nói xong, Quế Nguyên trực tiếp kéo Hàm Thụy đi mất.
—
Hai người đi dưới cùng một chiếc ô.
Mưa rất lớn.
Khoảng cách cũng rất gần.
Hàm Thụy nhìn nghiêng gương mặt người bên cạnh:
“Cậu làm người ta sợ rồi.”
“Ừ.”
“…Cậu còn nhận thay tớ nữa.”
“Không thích à?”
“Không phải.”
“Vậy được rồi.”
Hàm Thụy im lặng một lúc.
Rồi nhỏ giọng:
“Quế Nguyên.”
“Hửm?”
“Cậu thật sự không muốn người khác tới gần tớ vậy à?”
Bước chân người kia khựng lại rất nhẹ.
Mưa vẫn rơi dày đặc xung quanh.
Quế Nguyên cúi đầu nhìn cậu.
Rất lâu sau mới thấp giọng:
“Ừ.”
“…Vì sao?”
Gió lạnh thổi qua.
Chiếc ô nghiêng nhẹ về phía Hàm Thụy theo bản năng của người cầm.
Quế Nguyên nhìn đôi mắt người trước mặt.
Rồi lần đầu tiên—
cậu không né tránh nữa.
“Vì tớ ích kỷ.”
“Vì tớ muốn cậu chỉ nhìn mình tớ thôi.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com