Mùa hè ở Trùng Khánh càng lúc càng nóng.
Chỉ còn chưa đầy nửa học kỳ nữa là lên lớp 12, không khí trong trường bắt đầu căng thẳng rõ rệt.
Bài kiểm tra nhiều hơn.
Giờ tự học dài hơn.
Ngay cả lớp 11A7 vốn ồn ào cũng yên tĩnh đi rất nhiều.
Nhưng giữa những ngày áp lực ấy, Trương Hàm Thụy vẫn cảm thấy vui.
Bởi vì mỗi lần quay đầu—
Trương Quế Nguyên luôn ở đó.
—
Cho đến buổi chiều hôm ấy.
Tan học xong, Hàm Thụy được giáo viên gọi lên văn phòng hỗ trợ sắp xếp tài liệu.
Lúc ôm đống hồ sơ đi ngang hành lang khu học cũ, cậu bỗng nghe thấy tiếng người nói chuyện phía cầu thang.
“…Cậu thật sự không định yêu ai à?”
Giọng nữ sinh rất nhỏ.
Hàm Thụy vốn không để ý.
Cho đến khi nghe thấy giọng quen thuộc đáp lại.
“Không.”
Cậu khựng lại.
Là Quế Nguyên.
Hàm Thụy đứng yên theo bản năng.
Nữ sinh kia cười gượng:
“Nhưng trường mình nhiều người thích cậu lắm mà.”
“Ừ.”
“Vậy… không có ai đặc biệt sao?”
Không khí im lặng vài giây.
Rồi Quế Nguyên nhàn nhạt đáp:
“Không có.”
Tim Hàm Thụy bỗng hụt xuống.
Cậu không nghe tiếp nữa.
Chỉ ôm chồng tài liệu quay đi thật nhanh.
—
Buổi tối hôm đó, Hàm Thụy cực kỳ yên lặng.
Quế Nguyên nhanh chóng nhận ra.
“Trương Hàm Thụy.”
“Hửm?”
“Cậu sao vậy?”
“Không sao.”
“Có.”
“…Tớ chỉ hơi mệt thôi.”
Quế Nguyên cau mày.
Cậu ghét nhất kiểu Hàm Thụy giấu cảm xúc như vậy.
Suốt giờ tự học, người bên cạnh gần như không nhìn cậu lần nào.
Tim Quế Nguyên bắt đầu thấy bực bội vô cớ.
—
Tan học tối, Hàm Thụy thu dọn sách rất nhanh.
“Cậu về trước đi.” Cậu nhỏ giọng.
Quế Nguyên lập tức nhìn sang:
“Ý gì?”
“Tớ còn phải lên thư viện.”
“Vậy tớ chờ.”
“Không cần đâu.”
Không khí yên lặng vài giây.
Rồi Quế Nguyên kéo cổ tay cậu lại:
“Trương Hàm Thụy.”
“…Buông tớ ra.”
“Cậu đang tránh tớ.”
“Không có.”
“Có.”
Giọng cậu trầm xuống rõ ràng.
Hàm Thụy cúi đầu không nói.
Bởi vì cậu sợ chỉ cần nhìn vào mắt người kia thôi, mình sẽ không giấu nổi cảm xúc nữa.
Cậu không hiểu bản thân đang khó chịu điều gì.
Quế Nguyên vốn đâu có thích cậu.
Tất cả chỉ là do cậu tự tưởng tượng thôi.
—
Cuối cùng Quế Nguyên trực tiếp kéo cậu lên sân thượng khu học cũ.
Gió đêm thổi rất mạnh.
“Giờ thì nói.”
“…Không có gì để nói cả.”
“Có.”
“…”
“Trương Hàm Thụy, cậu nhìn tớ.”
Hàm Thụy vẫn không ngẩng đầu.
Một lúc sau mới nhỏ giọng:
“Hôm nay tớ nghe thấy rồi.”
“…Nghe gì?”
“Cậu nói không có ai đặc biệt.”
Không khí đột nhiên im lặng hoàn toàn.
Quế Nguyên sững lại vài giây.
Rồi cuối cùng cũng hiểu ra.
“…Cậu nghe được đoạn đó?”
“Ừ.”
“Rồi bỏ đi?”
“…”
Quế Nguyên bật cười.
Nhưng lần này không phải kiểu cười trêu chọc thường ngày.
Mà là bất lực.
“Trương Hàm Thụy.”
“Hửm?”
“Sao cậu không nghe hết?”
Hàm Thụy ngẩn người.
Quế Nguyên bước lại gần hơn.
Rất gần.
“Cô ấy hỏi tớ có thích ai không.”
Tim Hàm Thụy bắt đầu đập mạnh.
“…Vậy cậu trả lời sao?”
Quế Nguyên nhìn thẳng vào mắt cậu.
Ánh mắt sâu đến mức khiến người khác gần như không thể trốn tránh.
“Tớ nói có.”
Gió đêm khẽ lướt qua mái tóc hai người.
Hàm Thụy đứng chết lặng.
Còn Quế Nguyên thì cúi xuống rất gần, giọng thấp đến khàn cả đi:
“Người đặc biệt của tớ…”
“…từ đầu đến cuối chỉ có một.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com