Trấn Nghĩa An vừa yên ổn chưa được bao lâu.
Sau vụ **Huyết Án Hỷ Đường**, người dân dần thôi bàn tán chuyện minh hôn, nhưng cứ mỗi khi trời mưa, vẫn có người thấp giọng kể:
> *“Đừng đi ngang miếu cũ vào ban đêm…”*
> *“Nghe nói vẫn có tiếng khóc của tân nương.”*
Nhưng A Sơ—
thì đang đau khổ theo một cách khác.
---
“Tỉnh dậy!”
*BỘP!*
Một cây gậy gõ thẳng vào đầu nàng.
“Ai da!”
A Sơ bật dậy khỏi chiếc chõng tre.
Tóc tai rối tung.
Mắt còn chưa mở.
“Con mới ngủ được có chút…”
Ma Ngỗ Tác chống gậy đứng trước mặt.
Mặt đen như đít nồi.
“Ngủ?!”
“Con ngủ từ giờ Mão tới giờ Ngọ rồi!”
“Ta nuôi con để phá án hay nuôi heo?!”
A Sơ ngáp dài.
“Con đang dưỡng thương mà…”
“Có bị thương đâu!”
“Bị tổn thương tinh thần…”
“……”
Ma Ngỗ Tác giơ gậy lên.
A Sơ lập tức chạy biến.
---
Đúng lúc ấy.
Ngoài cổng vang lên tiếng vó ngựa.
*Một đoàn xe lớn dừng lại.*
Người dân lập tức xôn xao.
“Là Vân Mộng Ban!”
“Đoàn hí nổi tiếng nhất Đông Kinh!”
“Nghe nói vé còn khó mua hơn vàng!”
A Sơ ló đầu nhìn.
Đôi mắt lập tức sáng rực.
“… Hí lâu?”
Nàng thích nhất mấy nơi náo nhiệt.
Đặc biệt là nghe kể chuyện kỳ bí.
Ma Ngỗ Tác vừa nhìn mặt nàng là biết nghĩ gì.
Lập tức chống gậy quát:
“CẤM!”
“Đừng có chạy lung tung!”
“Lần trước thiếu chút mất mạng!”
A Sơ chu môi.
“Con chỉ đi xem hí thôi mà…”
---
Chiều tối.
Cả trấn náo nhiệt chưa từng có.
Đèn lồng đỏ treo kín phố.
Tiếng người cười nói không ngớt.
Trước cửa hí lâu.
Một tấm biển lớn viết:
> **VÂN MỘNG HÍ LÂU**
Buổi diễn tối nay:
### **《Oán Hồn Hồng Liên》**
Nghe tên thôi đã thấy rợn người.
A Sơ chen trong đám đông.
Mắt sáng long lanh.
“Đông thật…”
Nhưng đúng lúc ấy—
một giọng nói lạnh nhạt vang lên sau lưng.
“Muội chen kiểu đó…”
> **“Sớm muộn cũng bị giẫm chết.”**
A Sơ giật mình quay lại.
“… Huynh?!”
Thẩm Trường Ly đứng sau lưng.
Một thân bạch y sạch sẽ.
Tay cầm sáo đen.
Ánh mắt bình thản.
Như thể chỉ vô tình đi ngang qua.
A Sơ nheo mắt.
“Huynh theo dõi ta à?”
“… Đi ngang.”
“Đi ngang mà đúng lúc dữ vậy?”
“… Trùng hợp.”
A Sơ bĩu môi.
Tên này nói dối càng ngày càng kém.
---
Bỗng—
*Một tiếng roi vụt mạnh.*
“TRÁNH RA!”
Đám đông tách ra.
Một cô nương mặc hồng y cưỡi ngựa dừng trước cửa hí lâu.
Khuôn mặt xinh đẹp.
Ánh mắt cực kỳ sắc bén.
Bên hông đeo roi dài.
Khí chất chẳng khác gì tiểu thư quyền quý.
Nàng nhảy xuống ngựa.
Hất tóc.
“Ồ?”
Ánh mắt dừng lại trên Thẩm Trường Ly.
Khóe môi cong lên.
> **“ mới mấy ngày không gặp mà đã quên ta nhanh như vậy sao.”**
A Sơ chớp mắt.
“… thì ra là Tống Vãn Ninh”
Cô ta bước tới.
Không thèm nhìn A Sơ.
Chỉ nhìn chằm chằm Thẩm Trường Ly.
Nàng hơi cúi người.
Cười đầy hứng thú.
Nhưng đúng lúc ấy—
Từ bên trong hí lâu—
một tiếng hét thất thanh vang lên.
> **“CHẾT NGƯỜI RỒI!!!”**
Không khí ngoài cửa lập tức đông cứng.
Thẩm Trường Ly ngước mắt.
Ánh nhìn thoáng lạnh xuống.
A Sơ nuốt khan.
“… Không phải chứ.”
Mục Sơn từ xa chạy tới.
Mồ hôi đầy đầu.
“Không hay rồi!”
“Người chết ngay trong phòng riêng của hí lâu!”
“Tri phủ muốn chúng ta tới xem!”
A Sơ thở dài.
“… Quả nhiên.”
> **“Đi tới đâu có án tới đó.
”**
Thẩm Trường Ly nhìn ánh đèn đỏ rực của hí lâu.
Khẽ siết cây sáo trong tay.
Không biết vì sao—
từ lúc bước tới đây.
Hắn luôn có cảm giác…
> **có người đang nhìn mình.**
Từ trong bóng tối.
Một ánh mắt lạnh lẽo.
Đang âm thầm dõi theo.
**(Còn tiếp)**
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com