> “Vãn Ninh…”
> **“Ta chuẩn bị phòng cưới cho nàng rồi.”**
Không khí trong căn phòng đá lập tức lạnh xuống.
Tống Vãn Ninh siết chặt roi.
Ánh mắt vừa giận vừa sợ.
“Lục Trầm!”
“Huynh điên thật rồi sao?!”
“Ta chưa từng nói sẽ gả cho huynh!”
Lục Trầm đứng yên trong bóng tối.
Nửa khuôn mặt cháy sạm càng trở nên đáng sợ dưới ánh đuốc.
Nhưng ánh mắt hắn—
Lại giống một người đang rất đau lòng.
“… Ta đã đợi nàng ba năm.”
“Ba năm…”
“Ta tưởng chỉ cần trở về…”
“… nàng sẽ vui.”
A Sơ khẽ nhíu mày.
Có gì đó không đúng.
Người này—
Không giống một kẻ sát nhân máu lạnh.
Giống một người…
Đang sống trong ảo tưởng hơn.
Thẩm Trường Ly đứng cạnh, ánh mắt rất lạnh.
“… Người chết không thể trở về.”
“Ngươi giả điên đủ chưa?”
Lục Trầm bật cười khàn khàn.
“Người chết?”
Hắn chậm rãi nâng mắt.
“… Ta vốn đã chết rồi.”
Ầm.
Ngay khoảnh khắc ấy—
Một mùi kỳ lạ lan ra.
A Sơ lập tức biến sắc.
“… Không ổn!”
“Là mê hương!”
*Phụt—!*
Từ hai bên tường.
Khói trắng đồng loạt tràn ra.
Mục Sơn lập tức kéo A Sơ lùi lại.
“Che miệng!”
Tống Vãn Ninh vừa định quật roi—
Đã thấy đầu óc choáng váng.
“… Khốn kiếp…”
Trước khi ngất đi—
Nàng chỉ kịp nghe thấy giọng Lục Trầm rất nhẹ:
> “Tân nương…”
> **“Đến giờ bái đường rồi.”**
---
Không biết qua bao lâu.
A Sơ tỉnh lại đầu tiên.
Đầu đau như búa bổ.
Trước mắt là ánh nến đỏ lập lòe.
Không khí nồng mùi nhang.
Nàng bật dậy—
Rồi lập tức đứng hình.
Đây không còn là mật thất nữa.
Mà là—
Một **lễ đường thành thân**.
Chữ **Song Hỷ** đỏ dán kín tường.
Nến long phụng cháy lập lòe.
Giữa phòng còn đặt bài vị.
Nhưng điều khiến A Sơ lạnh người nhất là—
Tống Vãn Ninh đang ngồi trên giường cưới.
Mặc nguyên hỉ phục.
Tay chân bị trói.
Đầu đội khăn voan đỏ.
Miệng còn bị nhét khăn.
“Ưm! Ưm!”
A Sơ lập tức chạy tới.
“Vãn Ninh!”
Nhưng—
*Keng!*
Một lưỡi kiếm bất ngờ chắn ngang.
Lục Trầm đứng trước mặt nàng.
Lần này—
Không còn vẻ điên loạn.
Chỉ còn mệt mỏi.
“… Đừng phá.”
“Ta chỉ muốn cưới nàng.”
A Sơ cau mày.
“Huynh điên rồi!”
“Ép người khác thành thân gọi là thích sao?!”
Lục Trầm im lặng.
Rất lâu sau—
Mới khẽ nói.
“… Ta không còn nhiều thời gian.”
Câu nói ấy khiến A Sơ khựng lại.
“Ý huynh là sao?”
Lục Trầm hơi cúi đầu.
Một tiếng ho bật ra.
Lòng bàn tay—
Toàn máu.
“… Sau trận cháy.”
“… ta vốn chẳng sống được bao lâu.”
A Sơ giật mình.
Theo phản xạ của người học y—
Nàng nhìn môi tím tái và sắc mặt hắn.
Rồi sắc mặt thay đổi.
“… Huynh trúng độc?”
Lục Trầm bật cười.
“Không.”
“Ta sắp chết.”
“Chỉ là…”
Ánh mắt hắn chậm rãi nhìn sang Tống Vãn Ninh.
Rất dịu dàng.
Rất đau lòng.
> “… trước khi chết.”
> **“Ta muốn nàng thật sự là thê tử của ta một lần.”**
Đúng lúc ấy—
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ cửa.
“Cảm động thật.”
“Nhưng phạm luật.”
Tất cả đồng loạt quay lại.
Thẩm Trường Ly đang đứng dựa cửa.
Áo trắng vẫn sạch sẽ đến đáng ghét.
Như thể chưa từng bị mê hương ảnh hưởng.
Phía sau—
Mục Sơn cũng đã tỉnh.
Tay đặt trên chuôi kiếm.
Sắc mặt lạnh xuống.
“Lục Trầm.”
“Ngươi bị bắt rồi.”
Nhưng—
Lục Trầm chỉ khẽ cười.
Rồi chậm rãi nhìn về phía chiếc quan tài đỏ trong góc phòng.
“… Không.”
> **“Tân lang thật sự…”**
> **“… chưa tới.”**
*Cộc.*
*Cộc.*
*Cộc.*
Tiếng gõ—
Lại vang lên từ bên trong quan tài.
Lần này.
Mạnh hơn.
Như thể—
Có thứ gì đó đang muốn bò ra ngoài.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com