> **TỐNG VÃN NINH**
Ba chữ đỏ như máu.
Nằm im lặng trong kiệu cưới.
Không khí cả phủ tri phủ đông cứng.
Nha hoàn phía sau hét lên thất thanh.
“Ma—!”
“Là ma thật rồi!!”
Một vài quan binh thậm chí lùi lại.
Sắc mặt trắng bệch.
Tống Vãn Ninh đứng chết lặng.
Ánh mắt nhìn chằm chằm tờ giấy.
Lần đầu tiên—
Nàng thật sự thấy sợ.
A Sơ lập tức bước tới chắn trước mặt nàng.
“Đừng nhìn nữa.”
Tống Vãn Ninh cắn môi.
“… Hắn điên rồi.”
“Rõ ràng đã chết ba năm…”
“Vì sao lại xuất hiện…”
Thẩm Trường Ly cúi xuống.
Nhặt con búp bê giấy lên.
Ngón tay khẽ chạm phần chỉ đỏ khâu miệng.
Ánh mắt thoáng trầm xuống.
“… Không phải ma.”
Mục Sơn nhíu mày.
“Nhưng rõ ràng hắn xuất hiện rồi biến mất.”
“Không dấu chân.”
“Không tiếng động.”
“Người bình thường làm sao được?”
Thẩm Trường Ly bình thản:
“Vì hắn biết cách.”
A Sơ ngẩn người.
“Ý huynh là…”
“Có cơ quan?”
Thẩm Trường Ly khẽ nâng mắt nhìn sân phủ.
“… Hoặc mật đạo.”
---
Canh tư.
Cả nhóm kiểm tra hiện trường.
Quả nhiên—
Dưới nơi chiếc kiệu từng dừng lại.
Có dấu vết bất thường.
Một viên gạch đá hơi lệch.
Mục Sơn dùng kiếm nạy lên.
*Két—*
Một lối đi tối om xuất hiện.
Không khí lạnh lẽo lập tức tràn lên.
Mùi đất ẩm nồng nặc.
A Sơ nổi da gà.
“… Hắn trốn ở đây?”
Mục Sơn rút đuốc.
“Ta xuống trước.”
Tống Vãn Ninh lập tức giữ hắn lại.
“Không được.”
“Lỡ có bẫy thì sao?”
Nói xong—
Nàng quay sang nhìn Thẩm Trường Ly.
Ánh mắt đầy mong chờ.
“… Công tử Thẩm?”
Thẩm Trường Ly rất tự nhiên lùi nửa bước.
“Ta không thích chỗ bẩn.”
Tống Vãn Ninh: “……”
A Sơ bật cười suýt sặc.
“Ha—!”
Thẩm Trường Ly liếc nàng.
“Cười cái gì?”
“Ta nói sai sao?”
A Sơ cố nhịn.
“Không…”
“Chỉ là thấy huynh đúng là đồ công tử yếu ớt.”
Khóe môi hắn khẽ cong.
“Ừ.”
“Nhưng công tử yếu ớt này vừa cứu cô mấy lần rồi.”
A Sơ: “……”
Đáng ghét thật.
---
Cuối cùng.
Mục Sơn đi đầu.
A Sơ theo sau.
Thẩm Trường Ly lười biếng đi cuối cùng.
Tống Vãn Ninh cầm roi bước cạnh A Sơ.
Mật đạo rất dài.
Ẩm thấp.
Tối đến mức gần như không thấy gì.
Trên tường—
Lại xuất hiện những chữ đỏ viết bằng máu.
> *“Thành thân…”*
> *“Vĩnh viễn bên nhau…”*
> *“Không ai chia cắt…”*
A Sơ lạnh sống lưng.
“… Người này bệnh hoạn thật ”
Đi thêm một đoạn—
Bỗng nhiên.
Tống Vãn Ninh khựng lại.
“… Có mùi.”
A Sơ ngửi thử.
Rồi sắc mặt thay đổi.
“… Mùi xác chết.”
Mọi người đồng loạt tăng tốc.
Cuối hành lang—
Là một căn phòng đá.
Cửa khép hờ.
Mục Sơn đẩy mạnh.
*Két—*
Khoảnh khắc nhìn thấy bên trong—
Tất cả cùng đứng sững.
Trên bàn trang điểm.
Là ba bộ hỉ phục đỏ.
Được xếp ngay ngắn.
Cạnh đó—
Có ba chiếc trâm vàng.
Ba đôi hài cưới.
Và—
Ba bài vị.
Ghi tên những cô gái đã chết.
Ở giữa căn phòng—
Là một chiếc quan tài đỏ.
Bên trên dán chữ **Hỷ** cực lớn.
Từ bên trong—
Vang lên tiếng động rất khẽ.
*Cộc.*
*Cộc.*
*Cộc.*
Như thể—
Có ai đó…
Đang gõ từ bên trong.
Tống Vãn Ninh tái mặt.
“… Không thể nào.”
A Sơ vô thức lùi lại.
“… Trong đó có người?”
Đúng lúc ấy—
Một giọng nói khàn đặc vang lên sau lưng.
> “Đừng mở…”
>
**“Tân nương sẽ sợ.”**
Cả bốn người đồng loạt quay đầu.
Trong bóng tối cuối hành lang—
Lục Trầm đang đứng đó.
Tay cầm một chiếc khăn voan đỏ.
Khóe miệng cong lên quỷ dị.
Ánh mắt nhìn thẳng—
Tống Vãn Ninh.
> “Vãn Ninh…”
> **“Ta chuẩn bị phòng cưới cho nàng rồi.”**
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com