> **“… Là ngươi?”**
Giọng Thẩm Trường Ly trầm xuống.
Khác hẳn mọi khi.
A Sơ ngẩn người.
Từ lúc quen biết đến giờ—
Đây là lần đầu nàng thấy hắn mất bình tĩnh.
Nữ nhân áo đỏ bật cười.
Tay nhẹ nhàng xoay cây sáo trắng.
“Lâu rồi không gặp…”
> **“Thẩm công tử.”**
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Mục Sơn lập tức chắn trước A Sơ.
Tay siết chặt chuôi kiếm.
“Huynh quen nàng ta?”
Thẩm Trường Ly không trả lời.
Ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn nữ nhân trước mặt.
Lạnh đến đáng sợ.
“… Ngươi còn chưa chết.”
Nữ nhân bật cười khúc khích.
“Ngươi thất vọng sao?”
Rồi nàng nghiêng đầu.
Ánh mắt chậm rãi dừng trên A Sơ.
Nụ cười càng sâu hơn.
“Ồ…”
> “Đây là tiểu cô nương ngươi liều mạng bảo vệ?”
A Sơ: “???”
“Sao tự nhiên nhắc ta?”
Nữ nhân bước xuống vài bậc thềm.
Váy đỏ quét nhẹ trên nền đất.
“Để ta đoán…”
“Nàng ấy vẫn chưa biết thân phận của ngươi đúng không?”
Thẩm Trường Ly lạnh giọng:
> “Câm miệng.”
Ầm.
Không khí như lạnh thêm vài phần.
A Sơ khựng lại.
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác kỳ lạ.
Thân phận?
Thân phận gì?
---
Bên kia—
Tống Vãn Ninh vẫn ngồi bất động.
Hai mắt vô thần.
Như mất ý thức.
A Sơ lập tức tiến lên.
“Vãn Ninh!”
Nhưng—
*Vút!*
Một tiếng roi xé gió.
Nữ nhân áo đỏ đã xuất hiện trước mặt.
Cây sáo trắng chắn ngang.
Nụ cười vẫn dịu dàng.
“Đừng chạm vào tân nương của ta.”
Mục Sơn lập tức rút kiếm.
“Ngươi muốn gì?!”
Nữ nhân nghiêng đầu.
Giọng nhẹ đến đáng sợ:
“… Một hôn lễ hoàn chỉnh thôi.”
Nàng đưa mắt nhìn Tống Vãn Ninh.
Ánh mắt gần như si mê.
“Đẹp biết bao.”
“Cuối cùng…”
“… ta cũng tìm được người phù hợp.”
A Sơ lạnh sống lưng.
“… Chính ngươi giết những cô gái kia?”
Nữ nhân khẽ nhíu mày.
“Giết?”
“Không đâu.”
“Ta chỉ…”
> **“Loại bỏ những người không đủ tư cách.”**
Mục Sơn tức giận.
“Ngươi bị điên rồi!”
Nàng bật cười.
“Điên?”
“Các ngươi biết gì về chấp niệm?”
“Người mình yêu chết trước mắt…”
“Nhìn hắn bị thiêu thành tro…”
“… mà không thể làm gì.”
Giọng nàng chợt run lên.
Lần đầu tiên.
Trong mắt hiện lên đau đớn thật sự.
“… Ta chỉ muốn hoàn thành hôn lễ với chàng.”
A Sơ chợt hiểu.
“… Minh hôn?”
Nữ nhân khẽ cười.
“Đúng.”
“Nhưng…”
Ánh mắt nàng chậm rãi nhìn sang Tống Vãn Ninh.
“Thân xác ta đã không còn hợp.”
“Cho nên…”
> **“Ta cần một cô dâu mới.”**
Không khí lập tức đông cứng.
A Sơ mở to mắt.
“… Ngươi muốn dùng Vãn Ninh để minh hôn?!”
Nữ nhân mỉm cười.
“Thông minh thật.”
“Đêm nay giờ lành đã tới.”
“Sau khi bái đường xong…”
> **“Tân nương sẽ ở lại cùng chàng mãi mãi.”**
Ầm.
Ngay lúc ấy—
Từ phía sau bàn thờ.
Một chiếc quan tài đen chậm rãi bị kéo ra.
Nắp quan tài mở hé.
Mùi tử khí lạnh ngắt tràn ra.
Bên trong—
Là một thi thể nam nhân mặc hỉ phục đỏ.
Khuôn mặt đã tái xám.
Nhưng vẫn được bảo quản nguyên vẹn.
Tống Vãn Ninh nếu tỉnh lại chắc chắn sẽ ngất lần hai.
A Sơ nổi da gà.
“… Điên thật rồi.”
---
Thẩm Trường Ly bỗng bước lên.
Ánh mắt tối hẳn.
“Đủ rồi.”
Nữ nhân áo đỏ cười nhẹ.
“Ồ?”
“Cuối cùng cũng chịu ra mặt?”
Hắn chậm rãi rút cây sáo ngọc đen bên hông.
Lần đầu tiên—
Sát khí hiện rõ.
“… Giao người.”
“Hoặc chết.”
Nữ nhân im lặng vài giây.
Rồi—
Bật cười lớn.
“Hay thật.”
“Vì một cô gái mà nổi giận sao?”
Nàng bỗng nhìn sang A Sơ.
Ánh mắt đầy ý vị.
> “Tiểu cô nương…”
> **“Muội có biết không?”**
> **“Người bên cạnh muội…”**
> **“… từng giết rất nhiều người.”**
A Sơ khựng lại.
“… Cái gì?”
Thẩm Trường Ly lạnh giọng:
> “Ta nói rồi.”
> **“Câm miệng.”**
Ngay giây tiếp theo—
*Vút!*
Một luồng khí mạnh đánh thẳng về phía nữ nhân áo đỏ.
Nến đỏ trong đại điện đồng loạt tắt phụt.
Trận chiến—
Chính thức bắt đầu.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com