*Nến đỏ vụt tắt.*
Gió lạnh tràn vào đại điện.
Bầu không khí lập tức trở nên quỷ dị.
Nữ nhân áo đỏ khẽ cười.
“Được rồi…”
> **“Nếu các ngươi không muốn dự hôn lễ…”**
> **“… vậy thì chết cùng đi.”**
*Vút—*
Nàng bỗng đưa sáo trắng lên môi.
Một khúc nhạc quỷ dị vang lên.
Ngay giây tiếp theo—
Tống Vãn Ninh vốn đang bất động bỗng run lên dữ dội.
Đôi mắt từ từ mở ra.
Nhưng—
Ánh mắt vô hồn.
Giống như người mất ý thức.
A Sơ lập tức hốt hoảng:
“Vãn Ninh!”
Tống Vãn Ninh chậm rãi đứng dậy.
Rút cây trâm bạc trong tóc.
Rồi—
Không chút do dự—
chĩa thẳng vào cổ mình.
A Sơ tái mặt.
“DỪNG LẠI!!”
Nữ nhân áo đỏ bật cười.
“Đừng tiến thêm.”
“Nếu không…”
> **“Ta sẽ khiến nàng ta tự sát ngay trước mặt các ngươi.”**
Mục Sơn siết chặt kiếm.
Sắc mặt cực khó coi.
“Khốn kiếp…”
Thẩm Trường Ly đứng bất động.
Ánh mắt lạnh ngắt.
“… Khống chế thần trí bằng âm luật.”
A Sơ quay sang.
“Có cách cứu không?”
Hắn nhìn nữ nhân áo đỏ.
Rất lâu.
Mới nhàn nhạt đáp:
“… Có.”
“Nhưng rất nguy hiểm.”
“Là gì?”
Hắn không trả lời ngay.
Chỉ chậm rãi rút cây sáo đen bên hông.
Nữ nhân áo đỏ bỗng khựng lại.
Nụ cười nhạt đi vài phần.
“… Ngươi định làm thật?”
Thẩm Trường Ly lạnh giọng:
> **“Ta đã nói.”**
> **“Đừng động vào người của ta.”**
A Sơ khựng lại.
Tim đập hụt một nhịp.
“… Người của ta?”
Mặt nàng nóng lên khó hiểu.
Giờ này còn nói kiểu đó?!
---
Ngay giây tiếp theo—
Thẩm Trường Ly đưa sáo lên môi.
Một thanh âm trầm thấp vang lên.
Khác hẳn tiếng sáo trắng.
Không chói tai.
Không quỷ dị.
Mà lạnh lẽo đến cô độc.
Giống như—
Một người đứng giữa trời tuyết.
Một mình rất lâu.
Nữ nhân áo đỏ biến sắc.
“… Không thể nào.”
“Ngươi vẫn còn nhớ khúc đó?”
Âm thanh sáo đen vang lên.
Tống Vãn Ninh khựng lại.
Cánh tay đang cầm trâm run rẩy.
Rồi—
*Keng!*
Cây trâm rơi xuống đất.
A Sơ lập tức lao tới đỡ nàng.
“Vãn Ninh!”
Tống Vãn Ninh mê man ngẩng đầu.
“… A Sơ?”
“Ta…”
“Sao đầu đau thế…”
A Sơ suýt khóc luôn.
“Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi!”
---
Nhưng đúng lúc ấy—
*Rầm!*
Chiếc quan tài đen phía sau rung mạnh.
Không khí đại điện đông cứng.
Một tiếng động kỳ quái vang lên từ bên trong.
*Cộc.*
*Cộc.*
*Cộc.*
Giống như—
Có thứ gì đó đang gõ từ bên trong.
A Sơ nổi da gà.
“… Đừng bảo với ta…”
“… xác chết sống lại nhé?”
Mục Sơn nuốt khan.
“… Ta cũng hy vọng vậy.”
Nữ nhân áo đỏ bỗng cười lớn.
Ánh mắt đầy si mê.
“Chàng tỉnh rồi…”
“Cuối cùng…”
> **“Chàng tới cưới ta rồi…”**
*RẦM!!*
Nắp quan tài bật tung.
Một bàn tay trắng bệch chậm rãi đưa ra ngoài.
A Sơ trợn tròn mắt.
Tống Vãn Ninh hét lên:
“MA Á—!!”
Mục Sơn lập tức chắn trước mọi người.
Nhưng—
Người trong quan tài vừa ngồi dậy.
Tất cả đều chết lặng.
Bởi vì—
> **người đó vẫn còn sống.**
Không phải thi thể.
Không phải cương thi.
Là một nam nhân thật sự.
Khuôn mặt tái nhợt.
Môi không còn chút máu.
Nhưng—
vẫn còn thở.
Người kia mở mắt.
Ánh nhìn đầu tiên—
Lại rơi thẳng vào Thẩm Trường Ly.
Đồng tử hắn co rút dữ dội.
Giọng khàn đặc:
> **“… Thiếu chủ?”**
Không khí—
im phăng phắc.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com