Bứt rứt.
Khó chịu.
Cảm giác ấy cứ quẩn quanh trong đầu khiến tôi chẳng thể tập trung vào bất cứ việc gì.
Có lúc tôi thật sự muốn ném chiếc điện thoại đi thật xa.
Để không phải nhìn thấy cái tên ấy nữa.
Để không phải phân vân xem có nên tìm em hay không.
Để bản thân có thể trở lại thành Diệp Tư Hàm lý trí của trước đây.
Thế nhưng...
Tôi lại không nỡ.
Cuối cùng vẫn là không nỡ.
Đến giờ nghỉ trưa, tôi ngồi trong xe rất lâu.
Nhìn màn hình điện thoại sáng rồi tắt.
Tắt rồi lại sáng.
Sau cùng, tôi khởi động xe.
Tự cho mình một lý do hết sức vô lý.
Chỉ là tiện đường ghé qua xem thử.
Chỉ là muốn xác nhận em vẫn ổn.
Chỉ vậy thôi.
Thế nhưng ngay cả bản thân tôi cũng biết...
Mình đang nói dối.
Chiếc xe chậm rãi dừng trước cổng trường.
Tôi bước xuống.
Ánh mắt vô thức tìm kiếm bóng dáng quen thuộc giữa dòng người qua lại.
Và rồi...
Tôi nhìn thấy em.
Nhưng cảnh tượng trước mắt đã khiến toàn bộ sự bình tĩnh được tôi gìn giữ suốt ngần ấy năm gần như tan vỡ trong nháy mắt.
Sắc mặt tôi lập tức lạnh xuống.
Một ngọn lửa xót xa âm ỉ trong lồng ngực.
Trước mắt tôi là vài tên công tử nhà giàu đang vây quanh em.
Trên môi chúng là những nụ cười ngả ngớn.
— Ở lại phục vụ tụi anh đi.
Một tên trong đám cười cợt.
— Bao nhiêu tiền tụi này cũng trả được.
— Chỉ cần em nói một câu thôi.
Tiếng cười hùa theo lập tức vang lên.
Tần Mộc Hy cố giữ bình tĩnh.
— Tôi không rảnh để đùa với các cậu.
Em vừa định rời đi.
Một tên đã bước lên chắn trước mặt.
Hắn bật cười khẩy.
— Chảnh cái gì vậy con ranh?
— Loại như mày tụi này gặp còn ít sao?
Một tên khác lập tức phụ họa:
— Đúng đó.
— Ra vẻ trong sạch cho ai xem?
— Cũng chỉ là muốn kiếm tiền thôi mà.
— Bày đặt thanh cao.
Ánh mắt bọn chúng đảo qua người em đầy soi mói.
— Nghe nói mày làm ở quán rượu đúng không?
— Vậy mà còn giả vờ đứng đắn.
— Hay là chê tụi tao trả không đủ?
Tần Mộc Hy siết chặt hai bàn tay.
Khuôn mặt tái đi.
Nhưng giọng nói vẫn cố giữ bình tĩnh:
— Tránh ra.
— Tôi nói lần cuối.
— Đừng làm phiền tôi.
Câu nói ấy chẳng những không khiến chúng dừng lại.
Mà ngược lại còn làm đám người cười lớn hơn.
Đôi mắt em đỏ hoe.
Uất nghẹn đến mức vành mắt cũng run lên.
Thế nhưng em vẫn không đáp trả.
Không phải vì yếu đuối.
Mà bởi em hiểu rõ hơn ai hết...
Từ khi còn nhỏ, bản thân đã quen với việc nuốt hết tủi thân vào lòng.
Bởi hiểu mình không có chỗ dựa để đòi lại công bằng trong bất kể chuyện gì.
Tôi nhìn thấy em siết chặt hai bàn tay.
Nhìn thấy móng tay gần như hằn sâu vào da thịt.
Nhưng cuối cùng...
Em vẫn lựa chọn nhịn nhục.
Cúi đầu trước những lời vu khống.
Cúi đầu trước sự khinh miệt.
Cúi đầu trước cái gọi là hiện thực.
Ngay khoảnh khắc ấy...
Cơn thịnh nộ trong lòng tôi hoàn toàn bùng nổ.
Tôi biết mình không thể tiếp tục đứng ngoài cuộc được nữa.
Tôi sải bước về phía trước.
Một tay kéo em ra phía sau lưng mình.
Như muốn ngăn cách em khỏi tất cả những ánh mắt và lời lẽ độc địa kia.
— Này...
Giọng tôi đầy căm phẫn mà hét lớn.
— Các người đang làm cái quái gì vậy?
Cả đám đồng loạt quay đầu nhìn tôi.
Một tên trong số đó còn bật cười khinh khỉnh.
— Cái gì đây?
— Lại thêm một bà cô thích lo chuyện bao đồng à?
Vừa nói, hắn vừa đưa tay định chạm vào mặt tôi.
Ánh mắt tôi lạnh lùng quét qua
Chát!
Tôi gạt mạnh tay nhóc con đó ra.
Lực lớn đến mức nó phải lùi lại nửa bước.
Không khí xung quanh lập tức trở nên căng thẳng.
Phía sau lưng, Tần Mộc Hy vô thức co người.
Tôi cảm nhận rõ em đang nép sát hơn một chút.
Đôi môi vốn đã nhợt nhạt giờ càng trắng bệch.
Thấy được vẻ đáng thương đó.
Lại làm cơn giận trong tôi gần như vượt khỏi tầm kiểm soát.
Tên kia vừa định mở miệng chửi bới.
Bỗng một bóng người từ phía sau lao tới.
Rầm!
Một cú đạp mạnh khiến hắn ngã nhào xuống đất.
Tiếng la thất thanh vang lên.
— Aaa!
Tôi sững người.
— Tống Nghiêm?
Anh theo sau tôi từ lúc nào cũng chẳng biết.
Sắc mặt Tống Nghiêm âm trầm đáng sợ.
Khác hẳn dáng vẻ ôn hòa thường ngày.
Anh túm cổ áo tên kia kéo dậy rồi ép mạnh xuống đất.
— Xin lỗi.
Tên kia trợn mắt.
— Mày là cái thá...
Bàn tay Tống Nghiêm siết chặt hơn.
Giọng nói lạnh như băng.
— Tao bảo mày xin lỗi.
Đám thiếu gia còn lại lập tức tái mặt.
Một người trong số đó nhận ra tôi.
— Chết tiệt...
— Là Diệp tổng...
— Còn người kia là Tống thiếu gia...
Tên đang bị giữ dưới đất cuối cùng cũng bắt đầu hoảng sợ.
— Em... em xin lỗi...
Tôi cau mày.
— Không phải tôi.
Tên kia khựng lại.
Tôi quay đầu nhìn Tần Mộc Hy đang đứng phía sau.
— Xin lỗi em ấy.
Không khí im phăng phắc.
Tên kia cắn răng.
Dường như chưa từng phải khuất phục trước ai.
Nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo của tôi và Tống Nghiêm.
Hắn cuối cùng cũng không còn lựa chọn nào khác.
— Tần Mộc Hy...
— Xin lỗi.
— Là bọn tôi quá đáng.
— Mong cậu bỏ qua.
Em cúi gằm mặt, tránh đi ánh nhìn của tôi.
Dường như không biết phải đối diện với câu chuyện này thế nào.
Nhưng vẫn không nói gì.
Tôi thu hồi ánh mắt.
— Cút.
Chỉ một chữ.
Tống Nghiêm cũng buông tay.
— Biến trước khi tao đổi ý.
Cả đám lập tức lảo đảo đứng dậy.
Không còn dáng vẻ ngông cuồng lúc nãy.
Chúng kéo nhau bỏ chạy trong ánh mắt kinh hãi của mọi người xung quanh.
Tôi tiếp tục lên tiếng.
— Điều khiến tôi tức giận nhất...
Tôi siết chặt nắm tay.
— Không phải đám ranh con kia.
Ánh mắt lướt qua những gương mặt đang đứng lại xem.
— Mà là các người.
— Những người ngày nào cũng học cùng em ấy.
— Vẫn gọi nhau là bạn bè.
— Vậy mà khi em ấy bị sỉ nhục...
— Lại chỉ biết đứng nhìn.
Giọng tôi càng lúc càng lạnh.
— Các người nhìn em ấy bị ép cúi đầu.
— Nhìn em ấy bị chà đạp lòng tự trọng.
— Nhưng không một ai dám bước ra nói giúp lấy một câu.
Tôi bật cười.
Một nụ cười không mang theo chút nhiệt độ nào.
— Thứ gọi là bạn bè...
— Hóa ra chỉ có vậy thôi sao?
Chỉ trong chốc lát.
Khoảng sân vốn ồn ào đã trở nên yên tĩnh đến lạ.
Còn tôi...
Tôi lập tức quay người lại.
Nhìn em người con gái duy nhất...
Khiến tôi sẵn sàng trở thành ác quỷ chỉ để bảo vệ em.
Ánh mắt nhanh chóng rà khắp người em.
— Em có sao không, Mộc Hy?
Tần Mộc Hy khẽ lắc đầu.
Đôi môi mím chặt như đang cố kìm nén điều gì đó.
Nhìn thấy dáng vẻ ấy, lồng ngực tôi lại nhói lên từng cơn.
Lúc này Tống Nghiêm cũng bước tới.
Ánh mắt anh dừng lại trên người tôi.
— Tư Hàm.
— Em có sao không?
Tôi thậm chí chẳng buồn quay đầu.
— Em không sao.
Toàn bộ sự chú ý vẫn đặt trên người Tần Mộc Hy.
Em lảng tránh tôi.
— Tôi không sao.
— Cảm ơn hai người.
— Tôi xin phép về trước.
Nói xong, em định rời đi.
Tôi gần như lập tức lên tiếng:
— Để tôi đưa em về.
Tần Mộc Hy thoáng sững lại.
Tống Nghiêm cũng khựng người.
Anh nhìn tôi như không tin vào mắt mình.
Dù sao đi nữa...
Anh quen Diệp Tư Hàm nhiều năm như vậy.
Chưa từng thấy tôi chủ động quan tâm ai đến mức này.
— Không cần đâu.
Mộc Hy nhỏ giọng từ chối.
— Tôi tự về được.
— Không an toàn. “Tôi đáp ngay.”
— Tôi đưa em về.
Không cho em cơ hội từ chối thêm.
Bầu không khí trở nên im lặng.
Tống Nghiêm đứng bên cạnh.
Sắc mặt ngày càng khó coi.
Cuối cùng không nhịn được nữa.
— Diệp Tư Hàm.
— Em lo cho bản thân mình trước đi.
Lúc này tôi mới quay đầu nhìn anh.
— Em có gì phải lo?
Tống Nghiêm nghẹn lại.
Một lúc sau mới bật cười đầy bất lực.
— Em thật sự không nhận ra sao?
— Từ nãy đến giờ em chỉ nhìn mỗi cô ấy.
Tôi im lặng.
Tống Nghiêm siết chặt nắm tay.
Trong mắt thoáng qua chút chua xót.
Nhưng cuối cùng vẫn không nói thêm điều gì.
Chỉ có thể đứng nhìn tôi mở cửa xe cho Tần Mộc Hy.
Đứng nhìn tôi đặt toàn bộ sự dịu dàng lên một người khác.
Mặc kệ phía sau là những ánh mắt kinh ngạc.
Mặc kệ những tiếng bàn tán xôn xao không ngừng vang lên.
Lúc ấy...
Tôi chẳng còn tâm trí để quan tâm bất cứ điều gì nữa.
Tôi chỉ biết một điều.
Không ai có quyền làm tổn thương Tần Mộc Hy.
Ít nhất...
Không phải khi Diệp Tư Hàm còn đang đứng ở đây.
Tôi không đưa em về căn hộ ngay.
Thay vào đó, tôi lái xe đến bãi cỏ nhỏ cạnh bến sông.
Một ly nước cam đúng vị em thích.
Một ổ bánh mì đầy ắp nhân vẫn còn nóng hổi.
Tần Mộc Hy ngồi bên cạnh tôi.
Em không hỏi vì sao tôi đưa em đến đây.
Tôi cũng chẳng biết phải mở lời thế nào.
Sau những chuyện vừa xảy ra...
Dường như mọi lời an ủi đều trở nên thừa thãi.
Thế là cả hai chỉ lặng im.
Ngồi cạnh nhau nhìn mặt nước.
Từng cơn gió mát rượi khẽ lướt qua.
Cuốn theo những bộn bề và ngột ngạt của căng thẳng hổm rày.
Tôi khẽ ngẩng đầu nhìn về phía xa.
Đúng lúc ấy...
Em cũng đưa mắt nhìn theo.
Và rồi, như một sự trùng hợp kỳ lạ.
Cả hai cùng lúc lên tiếng:
— Đẹp nhỉ?
Câu nói vừa dứt.
Tôi khựng lại.
Em cũng sững người.
Rồi cả hai vô thức quay sang nhìn nhau.
Trong vài giây ít ỏi
Những uất ức, tủi thân và tức giận của ngày hôm nay dường như đều tan biến.
Chỉ còn lại tiếng gió.
Tiếng nước chảy.
Và bóng dáng người ngồi cạnh mình.
Em khẽ tựa cằm lên đầu gối.
Ánh mắt hướng về phía trước.
Một lúc lâu sau mới lên tiếng:
— Chị biết hậu quả?
— Ra mặt bảo vệ tôi như vậy ngay giữa cổng trường...
— Danh tiếng của mình sẽ bị ảnh hưởng không?
Tôi nhìn em.
— Biết.
Em hơi khựng lại.
— Biết mà vẫn làm?
Tôi khẽ cười.
— Biết thì sao?
Tiếng xe cộ từ phía thành phố vọng đến
Em cúi đầu nhìn ly nước cam trong tay.
Nụ cười nơi khóe môi rất nhạt.
Nhưng lại mang theo sự cô đơn khiến lòng tôi đau nhói.
— Tại sao?
Tôi im lặng vài giây.
Rồi hỏi ngược lại:
— Em thật sự không cảm nhận được sao?
Tần Mộc Hy quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt cả hai chạm nhau.
— Có.
Tôi khẽ thở ra.
— Vậy tại sao còn hỏi?
— Trong khi chính em đã có câu trả lời rồi.
Em ngẩn người.
Đầu ngón tay siết nhẹ ly nước.
Một lúc lâu sau mới nhỏ giọng:
— Vì tôi sợ.
Tôi bật cười.
Nụ cười pha lẫn chút bất lực.
— Sợ tôi à?
— Sợ một kẻ cuồng yêu như tôi?
— Hay sợ việc bị một người phụ nữ theo đuổi sẽ khiến em khó xử?
Nghe vậy, em bất ngờ lắc đầu.
Nhưng là lần đầu tiên trong ngày hôm nay tôi thấy em thật sự thả lỏng.
Rồi em nhìn về phía dòng sông.
Giọng nói nhỏ đến mức gần như tan vào gió.
— Không.
— Tôi sợ...
Em ngừng lại vài giây.
— Một ngày nào đó chị sẽ yêu tôi quá nhiều.
Tim tôi chợt khựng lại.
Em khẽ mỉm cười.
— Điều đáng sợ nhất không phải là không được yêu.
Mà là gặp được một người yêu mình nhiều hơn những gì mình có thể đáp lại.
Tôi cúi đầu.
— Chuyện của tương lai...
— Ai biết trước được.
Tần Mộc Hy không đáp.
Tôi cũng không tiếp tục chủ đề đó.
Chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh em.
Bởi tôi hiểu.
Có những người đã quen sống trong thiếu thốn.
Quen bị bỏ rơi.
Quen tự bảo vệ bản thân.
Nên khi được yêu thương, điều đầu tiên họ nghĩ tới không phải là hạnh phúc.
Mà là sợ hãi.
Sợ làm người khác thất vọng.
Sợ không thể đáp lại.
Và sợ một ngày nào đó phải nhìn người kia đau lòng vì mình.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com