Thanh kiếm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Cả trà lâu hỗn loạn.
"Thích khách!"
"Mau chạy đi!"
Bàn ghế đổ ngổn ngang.
Tiếng hét vang khắp nơi.
Chỉ có Tần Nhất Hạ đứng chắn trước mặt Thẩm Từ Uyên.
Chân nàng run như cầy sấy.
Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nói thật.
Nàng sợ chết.
Sợ muốn khóc luôn ấy chứ.
Nhưng vừa nghĩ đến đoạn kết nguyên tác...
Nghĩ đến cảnh Thẩm Từ Uyên chết trong tuyết.
Nàng lại không thể tránh ra.
"Muốn giết anh ấy thì bước qua xác tôi trước đã!"
Thích khách: "..."
Thẩm Từ Uyên: "..."
Ông ăn xin: "..."
Ngay cả thích khách cũng ngẩn người.
Hắn hành nghề nhiều năm như vậy.
Đây là lần đầu tiên gặp người chủ động chạy ra chắn kiếm.
"...Cô nương."
Thích khách hiếm khi mở miệng.
"Ngươi tránh ra."
Tần Nhất Hạ sửng sốt.
"Hả?"
"Ta không giết nữ nhân."
"..."
"..."
Nàng quay đầu nhìn Thẩm Từ Uyên.
Rồi quay lại nhìn thích khách.
"Ngươi..."
"Thật sự là thích khách?"
Sao còn lịch sự hơn tác giả vậy?!
Thích khách lạnh lùng.
"Ta nhận tiền làm việc."
"Không muốn chết thì tránh ra."
Tần Nhất Hạ nuốt nước bọt.
Nếu là trước đây.
Nàng chắc chắn sẽ tránh.
Nhưng...
Nàng nhớ tới câu nói của Thẩm Từ Uyên lúc nãy.
"Đa tạ."
Lòng nàng mềm nhũn.
"...Không tránh."
Thích khách nhíu mày.
"Ngươi bị ngốc sao?"
"Ngươi mới ngốc!"
Tần Nhất Hạ tức giận.
"Anh ấy là người tốt!"
"Người tốt thì sao?"
"..."
Tần Nhất Hạ nghẹn lời.
Đúng vậy.
Người tốt thì sao?
Người tốt cũng sẽ chết.
Trong nguyên tác.
Chính vì quá tốt nên Thẩm Từ Uyên mới hết lần này đến lần khác hy sinh vì người khác.
Nghĩ đến đây.
Nàng ngẩng đầu.
Nghiêm túc nhìn thích khách.
"Người tốt nên được sống."
"..."
Thích khách im lặng.
Ngay cả Thẩm Từ Uyên cũng ngẩn người.
Người tốt nên được sống sao...
Từ trước đến nay.
Chưa từng có ai nói với anh điều đó.
Anh khẽ cụp mắt.
Ánh mắt dừng trên bóng lưng nhỏ bé đang chắn trước mặt mình.
Lần đầu tiên.
Trái tim luôn bình tĩnh của anh xuất hiện một tia gợn sóng.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói đầy bất lực vang lên.
"Được rồi."
"Tới đây thôi."
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Ông ăn xin đang chống cằm ngồi trên ghế.
Bộ dạng lười biếng.
"Người đâu."
"Đưa hắn đi."
"..."
"..."
"..."
Cả trà lâu yên lặng.
Thích khách nhìn ông ăn xin.
"..."
Sau đó.
Hắn thu kiếm.
Cúi đầu.
"Vâng."
Rồi xoay người nhảy khỏi cửa sổ.
Biến mất.
Tần Nhất Hạ: "???"
Nàng quay đầu.
Nhìn ông ăn xin.
Rồi lại nhìn cửa sổ.
"..."
"..."
"...Ông vừa làm gì?"
Ông ăn xin giả vờ vô tội.
"Làm gì?"
"Tại sao thích khách nghe lời ông?!"
"Ta đẹp trai."
"..."
Tần Nhất Hạ suýt ngất.
"Ông nghĩ tôi là trẻ con ba tuổi à?!"
Ông ăn xin khẽ ho.
"Nếu ta nói..."
"Ta quen hắn thì sao?"
"Ông là ai?"
"Ăn xin."
"Ông bớt diễn đi!"
"Ta thật sự là ăn xin."
"..."
Tần Nhất Hạ siết chặt nắm tay.
Nụ cười trở nên hiền hòa.
"Ông già."
"Ông có biết đánh người là phạm pháp không?"
Ông ăn xin lập tức đứng dậy.
"Ta còn có việc!"
"Đứng lại!"
"Không đứng!"
Một già một trẻ lao khắp trà lâu.
"Ông đứng lại cho tôi!"
"Con nhóc vô lễ!"
"Ông là chủ mưu đúng không?!"
"Ta không biết ngươi nói gì hết!"
Thẩm Từ Uyên nhìn cảnh tượng trước mắt.
"..."
Thị vệ nhỏ giọng.
"Thẩm công tử."
"Có cần bắt ông ta lại không?"
Thẩm Từ Uyên im lặng một lúc.
Rồi đáp.
"...Không cần."
"Vì sao ạ?"
Ánh mắt anh dừng trên thiếu nữ đang đuổi theo ông ăn xin khắp nơi.
Khóe môi khẽ cong lên.
"Bởi vì..."
"Có lẽ nàng ấy sẽ bắt được nhanh hơn chúng ta."
"..."
Thị vệ nhìn nụ cười thoáng qua trên gương mặt chủ tử.
Nhất thời kinh hãi.
Thẩm công tử...
Vừa cười sao?!
Lúc này.
Tần Nhất Hạ cuối cùng cũng túm được vạt áo ông ăn xin.
"Ông!"
"Hôm nay không nói rõ ràng thì đừng hòng đi!"
Ông ăn xin thở dài.
"Con nhóc."
"Ngươi phiền thật đấy."
Tần Nhất Hạ trợn mắt.
"Tôi phiền?"
"Ông cho người giết nam phụ!"
"Người ta sống yên lành, ông cứ nhất quyết muốn người ta chết!"
Ông ăn xin nhìn nàng.
Một lúc lâu sau mới chậm rãi nói:
"...Nếu đây vốn là số phận của hắn thì sao?"
Tần Nhất Hạ khựng lại.
Rồi không chút do dự đáp:
"Vậy tôi sẽ sửa nó."
"Cho dù phải chống lại cả cốt truyện?"
"Ừ."
"Cho dù thất bại?"
"Ừ."
"Cho dù không ai nhớ đến?"
Tần Nhất Hạ quay đầu nhìn Thẩm Từ Uyên.
Người đàn ông ấy vẫn ngồi bên cửa sổ.
Ánh mắt ôn hòa.
Như thể tất cả hỗn loạn xung quanh đều không thể chạm tới anh.
Nàng mỉm cười.
"Ít nhất..."
"Vẫn còn tôi nhớ."
Ông ăn xin im lặng.
Rất lâu sau.
Ông khẽ quay mặt đi.
"...Đúng là đồ ngốc."
Nhưng không hiểu sao.
Lần đầu tiên từ khi xuyên tới đây.
Ánh mắt ông nhìn Thẩm Từ Uyên không còn lạnh lùng như trước nữa.
...
【Đinh!】
【Độ hảo cảm của Thẩm Từ Uyên tăng lên.】
【Từ: Người kỳ quái.】
【Đến: Cô nương rất kỳ quái.】
Tần Nhất Hạ: "..."
"..."
"...Hệ thống."
【Vâng?】
"Tăng kiểu này thì có khác gì không?"
【Xin ký chủ tiếp tục cố gắng.】
"Ta muốn đổi hệ thống."
【Yêu cầu bị từ chối.】
Tần Nhất Hạ ôm ngực.
Mệt quá.
Cứu nam phụ khó quá.
Tác giả đáng ghét.
Hệ thống vô dụng.
Nam phụ thì ngày nào cũng bị ám sát.
Cuộc đời xuyên không của nàng...
Hình như mới chỉ bắt đầu thôi.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com