Vệt Nắng Đông

[1/4]: NHỮNG NGÀY CUỐI HÈ

Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên còn lấp ló sau rặng núi xa xa, Hạ Dy đã tỉnh dậy. Tiếng gà gáy từ đầu làng vang vọng, hoà cùng tiếng lá xào xạc trong gió sớm. Cô nằm trên chiếc chiếu cũ, mắt nhìn trần nhà gỗ, nơi ánh sáng len qua khe hở trần, rọi xuống từng vệt sáng nhỏ trên sàn nhà. Hơi lạnh vẫn còn vương trên mái tóc, trên làn da, nhưng Dy không thấy khó chịu — ngược lại, cô cảm thấy bình yên.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, những thửa ruộng trải dài, lấp lánh sương mai, lúa xanh non rung rinh trong gió. Những bụi hoa dại mọc quanh hàng rào, vẫn còn ướt sương, tỏa mùi thơm dịu dàng. Đây là nơi Dy đã sống suốt mười mấy năm qua, một ngôi làng nhỏ yên bình, nơi mà mọi người đều quen nhau, nơi mà ngày hè đầy nắng, ngày đông phủ sương, và mọi thứ cứ thế lặng lẽ trôi.

Gia đình Dy sống giản dị. Cha mẹ đều làm nông, dậy từ sáng sớm, lội ruộng, chăm sóc rau, hoa màu, mang về bữa cơm tối đạm bạc nhưng ấm áp. Dy là con gái thứ hai, giữa anh trai Hạ Long trầm tính, thường phụ giúp bố ngoài đồng, và hai em gái nhỏ, Tường Vy và Minh Châu, lúc nào cũng quấy khóc và nũng nịu.

“Dy, ăn sáng nhanh lên, không kịp xe đâu!” Mẹ cô gọi từ bếp, tiếng xào xạc của nồi cơm, mùi trứng chiên còn bốc hơi lan tỏa khắp nhà.

Dy vội vàng chạy xuống, nắm chặt chiếc cặp cũ, lòng vừa háo hức vừa hồi hộp. Ngày mai, cô sẽ rời quê lên thành phố học tại trường nội trú, một thế giới hoàn toàn xa lạ, nơi cô sẽ phải tự lập và sống xa gia đình.

Anh trai cô, Hạ Long, ngồi trên ghế, gõ gậy trên bàn, đôi mắt nhìn Dy, vừa lo lắng vừa trêu:

“Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, đừng để mấy cậu lớp trên bắt nạt.”

Dy chỉ cười, lòng ngập tràn cảm giác vừa háo hức vừa sợ hãi. Cô tự nhủ: “Chắc chắn mình sẽ phải mạnh mẽ. Mình phải làm được.”

Cuộc sống cuối hè và những ngày chuẩn bị

Những ngày cuối hè trôi qua, Dy vừa phụ giúp mẹ làm việc ngoài đồng, vừa chuẩn bị đồ dùng cho chuyến đi nội trú. Cô học cách gói quần áo gọn gàng, chuẩn bị sách vở, học hành thêm một chút để không bị tụt lại ở trường mới. Mỗi buổi chiều, Dy ngồi dưới gốc cây nhãn, nhìn ra đồng, mắt dõi theo những cánh chim bay qua, lòng vừa yên bình vừa bâng khuâng.

Hai em gái, Tường Vy và Minh Châu, chạy nhảy quanh sân, ríu rít, làm Dy mỉm cười. Cô nhớ những ngày còn nhỏ, cả ba chị em nô đùa cùng nhau, chạy khắp đồng ruộng, trốn mẹ, tìm những quả mận chín mọng trên cây, hay nhặt những hạt dẻ rơi dưới gốc cây. Giờ đây, chuẩn bị rời đi, Dy cảm thấy một nỗi buồn man mác, nhưng cũng là háo hức với thế giới mới.

Buổi tối, sau bữa cơm, cả nhà quây quần. Cha mẹ nhắc nhở cô:

“Nhớ học hành chăm chỉ, biết nghe lời thầy cô, giúp đỡ bạn bè khi cần.”

Dy gật đầu, mắt nhìn ra sân, nơi những luống rau cuối cùng còn xanh mơn mởn dưới nắng chiều. Cô cảm thấy một thứ gì đó vừa ấm áp vừa day dứt, như thể sắp rời xa quê hương, nhưng biết đây là bước đi cần thiết cho tuổi trẻ.

Ngày cuối cùng trước khi lên thành phố

Ngày cuối cùng ở nhà, Dy đi khắp làng, nhìn từng ngôi nhà quen thuộc, từng con đường nhỏ, từng bến nước nơi trẻ con thường chơi đùa. Mọi thứ bình yên đến lạ thường, đến mức cô biết mình sẽ nhớ mãi. Cô dừng lại ở đầu làng, hít một hơi thật sâu. Sương sớm phủ trên cỏ, nắng chiếu qua lá, ánh sáng vàng nhè nhẹ trên mái nhà, trên những luống rau… Mọi thứ trở thành một phần ký ức quý giá, thứ sẽ theo Dy suốt những tháng ngày nội trú sắp tới.

Trong lòng Dy, một điều rõ ràng: cô đã sẵn sàng cho một thế giới mới — một nơi có ký túc xá, bạn bè mới, lớp học mới, và cũng là nơi sẽ bắt đầu câu chuyện thanh xuân của cô… một câu chuyện chưa biết sẽ dẫn đến đâu, nhưng chắc chắn sẽ ngọt ngào, day dứt và đầy kỷ niệm.

Bình luận (0)
Đăng ký tài khoản (5s xong)

Hãy là người bình luận đầu tiên