Sau ngày hôm đó, Hứa Chi Ngôn bắt đầu thường xuyên nhìn về phía Tống Vãn Tinh hơn.
Chỉ là chính cậu cũng không nhận ra.
—
Tiết thể dục chiều hôm ấy, cả lớp bị giáo viên bắt chạy vòng sân.
Trời đầu hạ oi bức đến khó chịu.
Đám con trai vừa chạy vừa than trời.
Riêng Chi Ngôn vẫn lạnh nhạt chạy phía trước như thường lệ.
—
Nhưng khi quay đầu lại—
cậu phát hiện Vãn Tinh đang ngồi một mình trên khán đài.
Sắc mặt cô trắng đến bất thường.
“Cậu không chạy à?”
Vãn Tinh giật mình ngẩng đầu:
“Hả? À…”
Cô cười gượng:
“Tớ hơi mệt.”
Chi Ngôn cau mày.
Mồ hôi lạnh trên trán cô nhiều đến mức không giống chỉ là “hơi mệt”.
—
“Cậu ổn chứ?”
Đây là lần đầu tiên cậu chủ động hỏi han cô.
Vãn Tinh hơi ngẩn người.
Rồi bật cười:
“Trời ơi.”
“Hứa Chi Ngôn đang quan tâm tớ kìa.”
“…”
“Mai chắc Thượng Hải có tuyết mất.”
Chi Ngôn lạnh mặt:
“Không nói thì thôi.”
Cậu quay người định đi.
Nhưng cổ tay bỗng bị cô kéo lại.
“Đừng giận mà.”
Giọng cô nhỏ xuống:
“Chỉ là bệnh cũ thôi.”
—
Ánh mắt Chi Ngôn dừng trên bàn tay cô.
Rất gầy.
Và lạnh.
Cậu im lặng vài giây rồi tháo chai nước trong tay đưa cho cô:
“Uống đi.”
Vãn Tinh nhận lấy.
Khóe môi cong lên rất nhẹ.
Giống như chỉ cần cậu dịu dàng một chút thôi—
cô đã vui đến không giấu nổi.
—
Tan học hôm đó, Vãn Tinh kéo Chi Ngôn tới một con hẻm nhỏ gần trường.
“Đi đâu?”
“Bí mật.”
“Phiền.”
“Tớ mời cậu trà sữa.”
“…Đi nhanh.”
Vãn Tinh bật cười:
“Cậu đúng là dễ dụ.”
—
Con hẻm nhỏ có một tiệm ảnh cũ nằm khuất sau hàng cây.
Cửa kính treo đầy ảnh film đã ngả màu theo thời gian.
Chi Ngôn vừa bước vào đã ngửi thấy mùi giấy ảnh rất nhạt.
Vãn Tinh ôm chiếc máy ảnh film trước ngực:
“Đây là nơi tớ thích nhất.”
—
Cô kéo cậu tới trước một bức tường đầy ảnh.
Trên đó đều là ảnh bầu trời.
Có ảnh trời mưa.
Có ảnh hoàng hôn.
Có cả ảnh tuyết rơi.
“Đẹp không?”
“…Ừ.”
“Sau này tớ muốn chụp thật nhiều ảnh.”
Vãn Tinh cười rất khẽ.
“Để dù sau này có biến mất…”
“vẫn sẽ có thứ chứng minh rằng tớ từng tồn tại.”
—
Khoảnh khắc ấy, tim Chi Ngôn bỗng nhói lên rất nhẹ.
Cậu ghét cách cô luôn nhắc đến chuyện biến mất như vậy.
Giống như cô thật sự sẽ rời đi bất cứ lúc nào.
—
“Chụp một tấm nhé?”
Vãn Tinh giơ máy ảnh lên.
Chi Ngôn lập tức quay mặt:
“Không.”
“Tại sao?”
“Ghét chụp ảnh.”
“Đi mà.”
“Không.”
Vãn Tinh chu môi:
“Hứa Chi Ngôn.”
“Cậu biết không?”
“Người không thích chụp ảnh thường là vì sợ bị lưu lại.”
—
Chiếc máy ảnh trong tay cô khẽ hạ xuống.
Còn Chi Ngôn thì đứng im.
Lần đầu tiên không biết phải trả lời thế nào.
—
Bởi cô nói đúng.
Cậu thật sự rất sợ.
Sợ một ngày nào đó nhìn lại những tấm ảnh cũ…
sẽ phát hiện người trong ảnh đã không còn bên cạnh nữa.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com