Ngày hội Mùa Xuân diễn ra đến gần trưa.
Gian hàng của lớp 10A3 đông khách hơn dự tính.
Bánh tráng trộn bán hết đầu tiên.
Sau đó đến trà đào.
Đến mười một giờ rưỡi.
Trên bàn chỉ còn vài xiên xúc xích.
"Cuối cùng cũng sắp hết."
Minh Anh chống lưng thở phào.
Lớp trưởng cười tươi.
"Mọi người vất vả rồi."
"Bán hết chỗ này là nghỉ."
Mười phút sau.
Vị khách cuối cùng rời đi.
"Có lời rồi!"
Cả lớp đồng loạt reo lên.
"Chụp ảnh đi!"
Không biết ai hét lên.
Cả lớp lập tức kéo nhau đến cổng chào do chính mình trang trí.
Lớp trưởng giơ điện thoại.
"Nam đứng bên trái."
"Linh đứng bên phải."
Hai người vừa định đứng theo.
Thì một bạn nữ cười.
"Không được."
"Hai người đứng cạnh nhau đi."
"..."
Hạ Linh và Nhật Nam cùng ngơ ngác.
"Đúng rồi."
"Hai người làm cổng chào nhiều nhất."
Mấy bạn trong lớp bắt đầu phụ họa.
"Đứng gần chút."
"Xa thế chụp xấu lắm."
Hạ Linh miễn cưỡng bước sang.
Nhật Nam cũng nhích lại.
Khoảng cách giữa hai người...
Chỉ còn một cánh tay.
Đúng lúc lớp trưởng đếm.
"Một..."
"Hai..."
Bất ngờ.
Một cơn gió thổi qua.
Chiếc nơ nhỏ trên tóc Hạ Linh bị gió cuốn rơi xuống đất.
Cô cúi xuống nhặt.
Đúng lúc ấy.
Nhật Nam cũng cúi xuống.
Cộc!
Hai cái trán va vào nhau.
"A!"
Hai người cùng ôm trán.
Cả lớp đứng phía sau cười nghiêng ngả.
"Hai cậu đúng là có duyên."
"Nhặt cái nơ cũng va nhau."
Hạ Linh đỏ mặt.
"Tại cậu."
Nhật Nam xoa trán.
"Tại cậu cúi nhanh quá."
"Rõ ràng cậu."
"Không."
"Có."
"Không."
Lớp trưởng ôm bụng cười.
"Được rồi."
"Đừng cãi nữa."
"Cười lên!"
Tanh!
Chiếc máy ảnh ghi lại khoảnh khắc.
Trong tấm hình.
Cả lớp đều nhìn vào máy ảnh.
Chỉ có...
Hạ Linh đang quay sang lườm Nhật Nam.
Còn Nhật Nam thì cười rất tươi.
Buổi chiều.
Sau khi dọn dẹp xong.
Mọi người bắt đầu ra về.
Minh Anh và anh Khánh được phân công mang đồ lên phòng Đoàn.
Thế là.
Chỉ còn Hạ Linh và Nhật Nam dắt xe cùng nhau ra cổng.
Con đường từ trường về nhà khá yên tĩnh.
Một lúc lâu.
Không ai nói gì.
Nhật Nam bỗng lên tiếng.
"Này."
"Gì?"
"Trán còn đau không?"
Hạ Linh đưa tay chạm nhẹ lên trán.
"Hết rồi."
"Tôi tưởng cậu đầu cứng."
"..."
"Ý cậu là sao?"
"Va mạnh thế mà không sao."
Hạ Linh cười.
"Đầu cậu mới cứng."
"Ừ."
"Thầy Toán cũng bảo thế."
"..."
"Liên quan?"
"Thầy bảo tôi cứng đầu."
Hạ Linh bật cười thành tiếng.
Lần đầu tiên.
Hai người vừa đi vừa cười.
Không hề cãi nhau.
Đến đầu ngõ.
Nhật Nam dừng xe.
"À."
"Cái này."
Cậu lấy trong túi áo ra một chiếc kẹp tóc hình hoa.
Hạ Linh ngạc nhiên.
"Cái này..."
"Lúc nãy cậu làm rơi."
"Tôi nhặt được."
Hạ Linh nhận lấy.
Khẽ mỉm cười.
"...Cảm ơn."
Nhật Nam gãi đầu.
"Không có gì."
Nói xong.
Cậu đạp xe đi trước.
Hạ Linh đứng ở đầu ngõ.
Nhìn chiếc kẹp tóc trong tay.
Rồi nhìn theo bóng lưng Nhật Nam.
Bất giác mỉm cười.
Đó là lần đầu tiên.
Cô cảm thấy...
Tên bạn cùng xóm hay cà khịa ấy.
Hình như...
Cũng không đáng ghét như cô vẫn nghĩ.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com