Từ sau cái “không buông nữa” của Trương Quế Nguyên, mọi thứ giữa cậu và Trương Hàm Thụy bắt đầu đi theo một hướng… rất khó kiểm soát.
Ít nhất là với Hàm Thụy.
—
Sáng hôm đó, lớp có tiết chào cờ ngoài sân trường ở Trùng Khánh.
Cả khối xếp hàng ngay ngắn dưới nắng.
Hàm Thụy đứng hàng trước.
Quế Nguyên đứng ngay phía sau.
Rất gần.
Gần đến mức mỗi lần gió thổi, đồng phục hai người chạm nhẹ vào nhau.
—
“Cậu đứng lùi ra chút đi…” Hàm Thụy khẽ nói.
“Không.”
“Chật lắm.”
“Chỗ này ổn.”
“…Ổn chỗ nào?”
Quế Nguyên cúi xuống:
“Ổn vì tớ nhìn thấy cậu.”
Hàm Thụy đứng hình.
“…Chào cờ đó.”
“Ừ.”
“…”
“Không được nhìn?”
Hàm Thụy nghẹn lời.
“Không phải…”
Quế Nguyên bật cười khẽ:
“Vậy thì thôi.”
Nhưng vẫn đứng y nguyên.
Không lùi.
—
Giờ ra chơi, có một nhóm nữ sinh đi ngang qua.
Một người trong số đó nhìn Hàm Thụy khá lâu.
“Cậu ấy là Trương Hàm Thụy đúng không?”
“Ừ.”
“Dễ thương thật…”
Hàm Thụy hơi lúng túng.
Chưa kịp phản ứng—
Quế Nguyên đã bước lên nửa bước, chắn trước mặt cậu.
“Có chuyện gì?”
Giọng cậu rất bình thản.
Nhưng ánh mắt thì hoàn toàn khác.
Nữ sinh kia giật mình:
“À… không có gì đâu…”
“Không có gì thì đi đi.”
“…Ồ, ừ.”
Cả nhóm rời đi rất nhanh.
—
Hàm Thụy kéo nhẹ tay áo Quế Nguyên:
“Cậu làm gì vậy?”
“Không thích.”
“Không thích cái gì?”
“Bọn họ nhìn cậu.”
“…Nhìn thôi mà.”
Quế Nguyên quay lại:
“Cậu thích bị nhìn à?”
“Không…”
“Vậy thì được.”
Câu chuyện kết thúc rất nhanh.
Nhưng Hàm Thụy lại không bình tĩnh nổi.
—
Buổi chiều, lớp học thêm.
Có một nam sinh ngồi bàn bên cứ liên tục hỏi bài Hàm Thụy.
“Câu này làm sao vậy?”
“Cậu giảng lại được không?”
“Cậu hiểu nhanh thật đó.”
Hàm Thụy lịch sự trả lời.
Nhưng càng lúc càng thấy…
không ổn.
—
Ở góc lớp.
Quế Nguyên xoay bút.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Rồi dừng lại.
Cậu đứng lên.
—
“Đổi chỗ.”
Nam sinh kia ngẩn ra:
“Hả?”
“Chỗ này tớ ngồi.”
“…Nhưng đây đâu phải chỗ cậu?”
Quế Nguyên nhìn thẳng:
“Giờ là rồi.”
Không tranh cãi.
Không giải thích.
Chỉ đơn giản là ngồi xuống cạnh Hàm Thụy.
—
Hàm Thụy quay sang:
“Cậu lại làm gì nữa?”
“Ngồi học.”
“Cậu đâu cần ngồi đây…”
Quế Nguyên nhìn cậu:
“Cậu nói nhiều với người khác quá.”
“…Tớ đang học mà.”
“Với tớ là đủ.”
Hàm Thụy im lặng.
Tim đập rất mạnh.
—
Tan học, trời bắt đầu mưa nhẹ.
Hai người đứng dưới mái hiên.
Hàm Thụy khẽ hỏi:
“Quế Nguyên.”
“Hửm?”
“Cậu có thấy mình hơi… quá không?”
“Quá gì?”
“Kiểm soát tớ.”
Quế Nguyên im lặng.
Rất lâu.
Rồi cậu nói:
“Có.”
Hàm Thụy ngẩng lên.
Không ngờ cậu lại thừa nhận.
Nhưng ngay sau đó—
Quế Nguyên bước lại gần.
Rất gần.
“Nhưng tớ không sửa được.”
Giọng cậu thấp xuống:
“Vì tớ thích cậu nhiều hơn tớ tưởng.”
Không khí im lặng hoàn toàn.
Mưa rơi xuống giữa hai người.
Và lần này—
Hàm Thụy không còn né tránh ánh mắt đó nữa.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com