Sau đêm ở sân thượng, mọi thứ giữa Trương Quế Nguyên và Trương Hàm Thụy rơi vào trạng thái im lặng kỳ lạ.
Không phải xa cách.
Mà là kiểu… không ai biết phải bước tiếp thế nào.
—
Sáng hôm sau, Hàm Thụy đến lớp sớm hơn mọi ngày.
Cậu cố tình không nhìn về phía cuối lớp.
Nhưng chỉ vài giây sau—
“Tránh gì vậy?”
Giọng Quế Nguyên vang lên ngay bên cạnh.
Hàm Thụy giật mình:
“…Tớ có tránh đâu.”
Quế Nguyên ngồi xuống cạnh cậu.
Không nói gì thêm.
Chỉ im lặng.
Rất lâu.
—
Cả buổi sáng hôm đó, Quế Nguyên không trêu cậu.
Không đưa nước.
Không đẩy bút.
Không nhìn cậu quá lâu như mọi ngày.
Điều đó khiến Hàm Thụy… khó chịu hơn cậu tưởng.
—
Giờ nghỉ trưa.
Hàm Thụy cuối cùng không chịu nổi, quay sang:
“Quế Nguyên.”
“Hửm?”
“Cậu giận à?”
“Không.”
“Nhưng cậu khác mọi ngày.”
Quế Nguyên nhìn cậu.
Ánh mắt rất bình tĩnh.
“Cậu bảo tớ chờ mà.”
Hàm Thụy khựng lại.
“…Tớ chưa nói gì cả.”
“Nhưng ánh mắt cậu nói vậy.”
Không khí im lặng vài giây.
Hàm Thụy cúi đầu.
“…Tớ chỉ cần thời gian thôi.”
Quế Nguyên gật nhẹ.
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Không ép.
Không hỏi thêm.
Nhưng tay cậu lại siết nhẹ cạnh bàn.
—
Chiều hôm đó, trời đổ mưa rất lớn.
Tan học, cả lớp chạy vội.
Chỉ còn Hàm Thụy và Quế Nguyên ở lại vì trực nhật.
Không ai nói gì trong suốt quá trình dọn lớp.
Cho đến khi Hàm Thụy lau bảng xong, quay lại—
đèn trong lớp tắt phụt.
Mất điện.
“…”
“…”
Bóng tối bao trùm trong vài giây.
Chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ.
Hàm Thụy hơi lùi lại:
“Quế Nguyên?”
“Ở đây.”
Giọng đáp lại rất gần.
Rồi một bàn tay nắm lấy cổ tay cậu.
Không mạnh.
Nhưng rất chắc.
—
“Cậu sợ tối không?” Quế Nguyên hỏi.
“Không…”
“Vậy sao đứng im?”
“…Tớ không thấy cậu.”
Một khoảng lặng.
Rồi Quế Nguyên kéo nhẹ tay cậu về phía mình.
Hàm Thụy va vào người cậu.
Rất gần.
“Giờ thì thấy chưa?”
“…Thấy rồi.”
Tim Hàm Thụy đập rất nhanh.
—
Trong bóng tối, Quế Nguyên không buông tay.
Cậu chỉ nói rất khẽ:
“Trương Hàm Thụy.”
“Hửm?”
“Tớ không biết cậu cần bao lâu.”
“…Ừ.”
“Nhưng đừng biến mất khỏi tầm nhìn của tớ.”
Hàm Thụy im lặng.
Một lúc lâu sau mới hỏi:
“…Nếu tớ vẫn chưa trả lời được thì sao?”
Quế Nguyên không do dự:
“Thì tớ vẫn sẽ ở đây.”
“…Đến bao lâu?”
Rất lâu.
Rất rất lâu.
Rồi giọng Quế Nguyên khàn đi:
“Đến khi cậu quay lại nhìn tớ.”
—
Đèn hành lang bật sáng trở lại.
Hai người đứng rất gần nhau.
Tay vẫn còn nắm.
Không ai buông ra ngay.
Hàm Thụy nhìn người trước mặt.
Lần đầu tiên trong rất lâu—
cậu không còn nghĩ “có nên thích hay không”.
Mà là…
“Mình đã thích từ lúc nào rồi?”
—
Quế Nguyên khẽ cười:
“Nhìn tớ kiểu đó làm gì?”
Hàm Thụy lập tức quay đi:
“…Không có.”
“Có.”
“…Cậu phiền quá.”
Quế Nguyên bật cười.
Lần này, nụ cười rất nhẹ.
Nhưng ánh mắt lại sáng hơn hẳn.
Bởi vì cậu biết—
chỉ còn một bước nữa thôi.
và Trương Hàm Thụy sẽ thuộc về cậu.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com