Sau vụ “ôm công khai trong lớp học”, diễn đàn trường hoàn toàn nổ tung.
Bài đăng hot nhất đêm qua:
“TRẦN NHẤT ĐỒNG ÔM LÝ TƯ LIÊN GIỮA LỚP!!!”
Kèm theo một tấm ảnh chụp mờ nhưng vẫn đủ thấy vòng tay của Trần Nhất Đồng đang ôm rất chặt người kia.
Bình luận tăng tới mấy nghìn.
“Tôi ship tới già luôn.”
“Đây mà còn bảo bạn bè???”
“Lý Tư Liên nằm gọn trong lòng cậu ấy luôn á trời 😭”
—
Sáng hôm sau.
Lý Tư Liên vừa bước vào lớp đã cảm nhận được bầu không khí cực kỳ kỳ quái.
Ai cũng nhìn cậu với vẻ mặt hóng chuyện.
Đào Thư Dương còn trực tiếp lao tới.
“Tối qua hai người hot điên luôn đó!!”
Lý Tư Liên lạnh mặt:
“Ồn.”
“Nhưng mà—”
“Im.”
Tai cậu đỏ hết lên.
Ngay lúc ấy, Trần Nhất Đồng bước vào lớp.
Hắn vừa xuất hiện, cả phòng lập tức im phăng phắc.
Trần Nhất Đồng kéo ghế ngồi cạnh Lý Tư Liên như không có gì xảy ra.
“Chào buổi sáng.”
“…Ừ.”
“Đêm qua ngủ ngon không?”
“…"
“Tao ngủ ngon lắm.”
Khóe môi hắn cong lên đầy ý cười.
Lý Tư Liên quay mặt đi.
Tên này cố tình.
—
Tiết thể dục.
Hôm nay lớp học cầu lông theo cặp.
Giáo viên vừa nói “tự chọn bạn đánh cùng” thì Trần Nhất Đồng lập tức kéo cổ tay Lý Tư Liên.
“Cặp với tao.”
Đào Thư Dương ở xa hét lên:
“Ủa nhanh dữ vậy??”
Bồn Thị Luồi tức tới nghiến răng.
Lồn Thị Buồi thì giả vờ đau lòng:
“Nhất Đồng~ tớ cũng muốn đánh với cậu mà…”
Trần Nhất Đồng không thèm nhìn cô ta.
“Không muốn.”
Một câu cực phũ.
—
Trên sân cầu lông.
Lý Tư Liên đánh khá tốt khiến Trần Nhất Đồng hơi bất ngờ.
“Không tệ.”
“Tôi từng học.”
“Giỏi ghê.”
“…"
“Càng nhìn càng thích.”
Quả cầu trên tay Lý Tư Liên rơi xuống đất.
“Mày nói nhỏ thôi.”
“Ngại à?”
“Không.”
“Thế sao tai đỏ?”
“…Câm miệng.”
Trần Nhất Đồng bật cười thành tiếng.
Nắng chiều chiếu lên gương mặt hắn khiến tim Lý Tư Liên bỗng loạn nhịp.
Không ổn rồi.
Cậu hình như…
Thật sự thích người này mất rồi.
—
Trong lúc đó ở nhà kho dụng cụ.
Đào Thư Dương đang ôm vợt đi ngang thì bị kéo mạnh vào bên trong.
“A?!”
Phó Nam khóa cửa cái “rầm”.
Đào Thư Dương hoảng:
“C-cậu làm gì vậy?!”
Phó Nam nhìn cậu chằm chằm.
“Hôm qua mày thấy tao với Trần Niên Tự cãi nhau mà còn bỏ chạy?”
“Tại tôi sợ liên lụy!”
Phó Nam tiến lại gần.
“Tao khó chịu.”
“…"
“Mỗi lần mày thân với Trần Niên Tự là tao khó chịu.”
Đào Thư Dương ngẩn người.
Tim cậu bắt đầu đập nhanh.
Phó Nam cúi xuống rất gần, giọng thấp hẳn:
“Tao thích mày rõ vậy rồi còn không hiểu?”
Không khí lập tức nóng lên.
Mặt Đào Thư Dương đỏ bừng:
“C-cậu nói linh tinh gì đó?!”
Đúng lúc ấy—
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân.
Trần Niên Tự đứng ngoài cửa.
Ánh mắt cậu dừng lại trên khoảng cách cực gần giữa hai người.
Nụ cười dịu dàng thường ngày biến mất hoàn toàn.
“Thư Dương.”
Giọng nói ấy lạnh tới mức cả Đào Thư Dương cũng giật mình.
—
Tan học.
Trời chuyển hoàng hôn đỏ rực.
Lý Tư Liên đang ngồi một mình trong lớp thì Trần Nhất Đồng bất ngờ quay lại.
“Sao chưa về?”
“Làm bài.”
Trần Nhất Đồng bước tới gần.
Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng ngắn.
Lý Tư Liên ngẩng đầu:
“Cậu làm gì?”
Trần Nhất Đồng chống tay lên bàn phía sau cậu.
“Tao đang nghĩ.”
“Nghĩ gì?”
“…Tao muốn hôn mày.”
Cả không gian như đứng yên.
Tim Lý Tư Liên đập mạnh tới mức đầu óc trống rỗng.
Ánh chiều tà phủ lên gương mặt Trần Nhất Đồng.
Đôi mắt hắn nhìn cậu nghiêm túc đến đáng sợ.
“Mày…”
Lý Tư Liên còn chưa nói hết câu thì cửa lớp đột nhiên bị đẩy mạnh.
Rầm!!
Trương Long đứng ngoài cửa với vẻ mặt lạnh tanh.
“Ồ.”
Hắn nhìn hai người đang ở khoảng cách cực gần rồi cười nhạt.
“Tao có làm phiền gì không?”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com