“… Tân nương là cô.”
Không khí trong linh đường lập tức im bặt.
Tống Vãn Ninh siết chặt lá thư.
Ánh mắt lạnh xuống.
“Muốn bắt ta?”
Nàng bật cười khẩy.
“Vậy cũng phải xem hắn có bản lĩnh đó không.”
Mục Sơn nhíu mày.
“Không được khinh địch.”
“Hung thủ đã giết ba người.”
“Lần này còn dám gửi thư đến phủ tri phủ.”
“Chứng tỏ hắn rất tự tin.”
A Sơ nhìn Tống Vãn Ninh.
“… Cô có đắc tội ai không?”
Tống Vãn Ninh lập tức nhướng mày.
“Ý cô là có người muốn giết ta?”
A Sơ chống nạnh.
“Không thì sao?!”
“Tự nhiên hắn chọn cô làm tân nương chắc?”
Tống Vãn Ninh định cãi.
Nhưng rồi—
Lại im lặng.
Một lúc sau mới chậm rãi nói:
“… Gần đây có vài nhà tới cầu thân.”
“Nhưng ta đều từ chối.”
Ma Ngỗ Tác chống gậy.
“Có ai phản ứng bất thường không?”
Tống Vãn Ninh nhíu mày suy nghĩ.
“Không…”
“À khoan.”
Nàng khựng lại.
“Có một người.”
“Con trai phú thương họ Tề.”
“Sau khi bị từ chối…”
“Hắn từng nói—”
Giọng nàng hạ thấp.
> *‘Nếu nàng không lấy ta khi còn sống…’*
> *‘Thì chết rồi cũng phải gả.’*
A Sơ rùng mình.
“… Ghê thật.”
Mục Sơn lập tức đứng dậy.
“Ta sẽ cho người điều tra hắn.”
Nhưng—
Thẩm Trường Ly bỗng lên tiếng.
“Không phải hắn.”
Mọi người đồng loạt quay lại.
A Sơ chau mày.
“Sao huynh biết?”
Hắn chỉ nhìn lá thư.
Giọng rất nhẹ.
“Người này…”
“… không phải lần đầu cưới.”
Một câu nói khiến cả phòng lạnh đi.
---
Đêm xuống rất nhanh.
Canh hai.
Phủ tri phủ yên tĩnh bất thường.
Quan binh mai phục khắp nơi.
Mục Sơn đích thân dẫn người canh cửa lớn.
A Sơ và Tống Vãn Ninh ở trong phòng.
Không khí khó xử đến kỳ lạ.
Tống Vãn Ninh khoanh tay.
“… Sao cô cứ nhìn ta?”
A Sơ chống cằm.
“Nhìn xem cô có đáng ghét hơn lúc sáng không.”
Tống Vãn Ninh: “……”
“Cô muốn ăn đòn?”
A Sơ cười khì.
“Thôi nào.”
“Thật ra cô cũng không tệ.”
Tống Vãn Ninh thoáng khựng lại.
Rồi hừ lạnh.
“Đừng tưởng nói thế là ta thích cô.”
Đúng lúc ấy—
*Tạch.*
Ngọn nến trong phòng đột nhiên tắt.
Hai người đồng loạt khựng lại.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Rất lạnh.
Lạnh đến mức nổi da gà.
Rồi—
Từ rất xa.
Có âm thanh vang lên.
*Keng… keng…*
*Keng… keng…*
Tiếng chuông đồng.
A Sơ chậm rãi đứng dậy.
“… Cô có nghe không?”
Tống Vãn Ninh siết roi.
“… Có.”
Tiếp đó—
Là tiếng người.
Rất nhỏ.
Như tiếng hát.
> *“Tân nương lên kiệu…”*
> *“Phu quân đợi rồi…”*
> *“Âm duyên kết tóc…”*
> *“Sinh tử không rời…”*
A Sơ lạnh sống lưng.
“… Ngoài kia có người.”
Hai người chạy đến cửa sổ.
Khoảnh khắc nhìn xuống sân—
Cả hai cùng sững lại.
Giữa màn sương.
Một chiếc **kiệu cưới đỏ** đang đứng lặng lẽ ngoài cổng phủ.
Không có người khiêng.
Không có ngựa.
Nhưng—
Nó vẫn khẽ lay động.
Như thể…
Bên trong có người đang ngồi.
Từng dải lụa đỏ bay trong gió.
Trên thân kiệu dán đầy chữ **Hỷ**.
Máu đỏ chảy xuống.
Giống như vừa được viết.
Tống Vãn Ninh siết chặt roi.
“… Trò giả thần giả quỷ.”
Nàng vừa định lao ra—
Thì—
Một bàn tay bất ngờ giữ vai nàng lại.
“Đừng đi.”
Giọng nói trầm thấp vang lên.
Hai người quay lại.
Là—
Thẩm Trường Ly.
Không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng.
Áo trắng trong bóng tối.
Gương mặt lạnh hơn thường ngày.
Ánh mắt nhìn chằm chằm chiếc kiệu.
“… Có người muốn dụ chúng ta.”
A Sơ nhìn hắn.
“Vậy làm sao bây giờ?”
Thẩm Trường Ly khẽ nghiêng đầu.
Rồi—
Nhìn sang Tống Vãn Ninh.
“Muốn bắt hung thủ không?
”
Tống Vãn Ninh lập tức nhướng mày.
“Tất nhiên.”
Khóe môi Thẩm Trường Ly khẽ cong lên.
Một nụ cười rất nhạt.
Nhưng không hiểu sao—
Khiến người ta thấy nguy hiểm.
“Vậy…”
> **“Cô làm mồi đi.”**
Tống Vãn Ninh: “?????”
A Sơ: “?????”
“HUYNH CÓ CÒN LÀ NGƯỜI KHÔNG VẬY?!!”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com