Tri phủ
Không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Khắp nơi treo đèn trắng.
Tiếng khóc của nha hoàn vang lên không dứt.
A Sơ vừa bước vào sân—
Đã ngửi thấy một mùi rất lạ.
Không hẳn là máu.
Cũng không giống xác chết thông thường.
Mà giống…
Mùi nhang khói cúng tế.
“… Có mùi hương.”
Nàng khẽ nói.
Thẩm Trường Ly đi phía sau.
Giọng nhàn nhạt:
“Là đàn hương trộn tro giấy.”
A Sơ quay phắt lại.
“Huynh biết?”
Hắn chỉ khẽ nhướng mày.
“Đoán thôi.”
Mục Sơn đứng cạnh nhíu mày.
Tên này lúc nào cũng “đoán” mà đoán đúng mới đáng ghét.
---
Thi thể được đặt trong linh đường phía tây.
Khi tấm vải trắng được kéo lên—
Ngay cả A Sơ cũng khựng lại.
Thi thể là một thiếu nữ khoảng mười bảy tuổi.
Mặc hỉ phục đỏ thẫm.
Mặt đánh phấn trắng.
Môi đỏ đến quỷ dị.
Giống như—
Một tân nương thật sự.
Nhưng đáng sợ nhất là—
Miệng nàng.
Bị khâu kín.
Từng đường chỉ đỏ xuyên qua môi.
Khâu rất chặt.
Như thể…
Không cho nàng nói điều gì.
A Sơ vô thức rùng mình.
“… Quá tàn nhẫn.”
Mục Sơn quay mặt đi.
Rõ ràng cũng thấy khó chịu.
Đúng lúc ấy—
Một giọng nữ vang lên phía sau.
“Gan bé vậy còn học nghiệm thi?”
A Sơ quay lại.
Tống Vãn Ninh.
Nàng khoanh tay đứng tựa cửa.
Ánh mắt đầy vẻ không phục.
“Tôi tưởng đồ đệ Ma Ngỗ Tác lợi hại lắm.”
“Hóa ra cũng bình thường.”
A Sơ lập tức chống nạnh.
“Cô thì biết gì!”
“Tôi chỉ thấy đáng thương thôi!”
Tống Vãn Ninh hừ lạnh.
“Người chết cần chân tướng.”
“Không cần thương hại.”
A Sơ nghẹn họng.
Muốn cãi lại nhưng—
Lại thấy câu đó… hơi đúng.
Đúng lúc ấy—
Thẩm Trường Ly đột nhiên lên tiếng.
“Đừng ồn.”
Hai người đồng loạt quay sang.
Hắn đang cúi người cạnh thi thể.
Ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm nạn nhân lên.
Ánh mắt thoáng lạnh.
“… Không đúng.”
A Sơ lập tức ngồi xuống cạnh hắn.
“Cái gì không đúng?”
Thẩm Trường Ly chỉ vào cổ.
“Không có dấu siết cổ.”
“Không có nội thương.”
“Không có độc phát tác rõ ràng.”
“Nhưng sắc mặt lại trắng bất thường.”
A Sơ lập tức kiểm tra mạch tử thi.
Một lúc sau—
Nàng cau mày.
“Không giống bị giết.”
“… Giống bị dọa chết hơn.”
Tống Vãn Ninh bật cười khẩy.
“Người sống bị dọa chết?”
“Cô kể chuyện ma à?”
A Sơ trừng mắt.
“Cô im được không!”
“Ta đang nghĩ!”
“Ta mà nghĩ được là giỏi hơn cô rồi!”
Tống Vãn Ninh: “???”
“Cô muốn đánh nhau?”
*Bốp.*
Mục Sơn day trán.
“Sao hai người mới gặp đã cãi vậy…”
Thẩm Trường Ly đứng dậy.
Bình thản nói một câu:
“Gà chọi.”
A Sơ & Tống Vãn Ninh:
“HUYNH/NGƯƠI NÓI AI?!!”
Không khí lập tức hỗn loạn.
Ngay cả Ma Ngỗ Tác đứng ngoài cửa—
Cũng bật cười khàn khàn.
---
Một lúc sau.
A Sơ bắt đầu kiểm tra kỹ hơn.
Khi mở miệng thi thể—
Nàng bỗng khựng lại.
“… Có thứ gì đó.”
Thẩm Trường Ly lập tức cúi xuống.
“Đưa ta xem.”
A Sơ dùng nhíp nhỏ gắp ra.
Là—
Một nhúm tro xám đen.
Kèm vài mảnh giấy vụn.
Mục Sơn cau mày.
“Đây là gì?”
Ma Ngỗ Tác vừa nhìn—
Ánh mắt lập tức đổi khác.
“… Tro giấy tiền.”
Không khí chợt lạnh xuống.
Tống Vãn Ninh cau mày.
“Sao trong miệng xác chết lại có thứ đó?”
Ma Ngỗ Tác chậm rãi chống gậy bước tới.
Giọng nói khàn đặc.
“Trong dân gian có tục…”
> *Cho người chết ‘ăn tiền âm phủ’ để dễ xuống hoàng tuyền.*
“Nhưng thứ này…”
“… chỉ dùng trong minh hôn.”
Ầm.
A Sơ sững người.
“… Minh hôn?”
Ma Ngỗ Tác nhìn thi thể.
Ánh mắt trầm xuống.
“Có người…”
“… đang cưới vợ cho người chết.”
Đúng lúc ấy—
Một nha hoàn bỗng hét thất thanh từ ngoài sân.
“Tiểu thư!”
“Tiểu thư không thấy đâu rồi!!”
Tống Vãn Ninh lập tức biến sắc.
“Cha ta đâu?!”
Nha hoàn run rẩy quỳ xuống.
“Đại tiểu thư…”
“… để lại thư rồi.”
Tống Vãn Ninh giật lấy.
Khoảnh khắc mở ra—
Sắc mặt nàng trắng bệch.
A Sơ vội hỏi:
“Viết gì vậy?”
Tống Vãn Ninh siết chặt tờ giấy.
Môi run lên.
Chậm rãi đọc:
> *“Canh ba đêm nay.”*
> *“Kiệu cưới sẽ tới đón tân nương.”*
> *“Nếu muốn
cứu người…”*
> *“Đừng báo quan.”*
Ở cuối thư—
Là một dấu son đỏ.
Hình một chữ **“Hỷ”** méo mó.
Giống như viết bằng máu.
Thẩm Trường Ly khẽ hạ mắt.
Giọng nói rất nhẹ.
“… Hung thủ bắt đầu chọn mục tiêu mới rồi.”
Ánh mắt hắn chậm rãi nhìn sang—
Tống Vãn Ninh.
“… Và lần này.”
> **“Tân nương là cô.”**
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com