> **“Hai người giấu ta chuyện gì?”**
Không khí lập tức đông cứng.
Mưa đêm tí tách rơi xuống mái hiên.
Lăng Mặc gần như tái mặt.
Thẩm Trường Ly vẫn đứng yên.
Chỉ là—
ánh mắt thoáng khựng lại.
A Sơ khoanh tay.
Nhìn hết người này sang người kia.
“… Nói.”
“Hay để ta tự đoán?”
Lăng Mặc cúi đầu cực nhanh.
“Ta… ta vào trong trước.”
Nói xong—
hắn chạy mất dạng.
A Sơ: “……”
“… Chạy còn nhanh hơn chuột.”
Nàng quay sang nhìn Thẩm Trường Ly.
Ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Giờ tới lượt huynh.”
“‘Thiếu chủ’ là gì?”
“Thương hội nào?”
“Huynh quen loại người gì?”
“Hơn nữa—”
A Sơ nheo mắt.
> **“Huynh còn biết dùng sáo để khống chế thần trí?”**
“Chuyện đó không giống người bình thường đâu.”
Thẩm Trường Ly day trán.
Lần đầu tiên trong đời—
hắn cảm thấy đau đầu thật sự.
“… Muội hỏi hơi nhiều rồi.”
A Sơ lập tức trừng mắt.
“Ta đang quan tâm đó!”
“… À không.”
Nàng ho khan.
“Ý ta là…”
> **“Lỡ huynh là người xấu thì sao?”**
Thẩm Trường Ly nhìn nàng.
Rất lâu.
Rồi khẽ cười.
Một nụ cười cực nhạt.
> **“Nếu ta thật sự là người xấu?”**
“… Muội sẽ làm gì?”
A Sơ nghẹn lại.
Nàng bỗng phát hiện—
mình chưa từng nghĩ đến chuyện đó.
Không hiểu sao.
Từ đầu tới giờ—
dù hắn thần thần bí bí.
Nàng vẫn luôn cảm thấy:
> hắn sẽ không hại mình.
Thấy nàng im lặng.
Thẩm Trường Ly khẽ quay đi.
Giọng trầm thấp.
“… Yên tâm.”
> **“Ta sẽ không làm hại muội.”**
Tim A Sơ bỗng lệch mất một nhịp.
Mưa đêm lạnh.
Nhưng tai nàng nóng bừng.
“… Ai… ai hỏi chuyện đó chứ!”
---
Bên trong miếu.
Mục Sơn đang buộc dây áp giải.
Tống Vãn Ninh ngồi chống cằm.
Vẻ mặt cực kỳ khó chịu.
“Ta nói này.”
“Nha đầu A Sơ đó…”
“… thích tên mặt lạnh kia rồi phải không?”
Mục Sơn khựng lại.
Bàn tay siết chặt.
“… Không có đâu.”
Tống Vãn Ninh nhướng mày.
“Huynh chắc?”
“Ta thấy nhìn nhau như sắp thành thân tới nơi.”
Mục Sơn im lặng.
Ánh mắt chậm rãi tối xuống.
Rất lâu sau mới cười gượng.
“… Ta biết.”
“… Ta luôn chậm hơn hắn.”
Tống Vãn Ninh ngẩn người.
Lần đầu tiên thấy Mục Sơn như vậy.
Không còn vẻ cợt nhả thường ngày.
Chỉ còn—
một chút buồn rất khó nói.
---
Sáng hôm sau.
Huyện nha Nghĩa An.
Tri phủ nghe xong vụ án thì thở dài.
“Lại là vì chấp niệm…”
“Thật đáng tiếc.”
Hung án Hỷ Đường—
cuối cùng khép lại.
Người dân thôi đồn ma cưới.
Nhưng câu chuyện về:
> **“Hỉ phục đỏ giữa đêm mưa”**
vẫn trở thành truyền thuyết trong trấn.
---
Chiều hôm ấy.
A Sơ kéo thân xác mệt mỏi về nghĩa địa.
Vừa mở cửa—
*Một cái dép bay thẳng tới.*
“Á!”
*Bốp!*
Đập trúng đầu nàng.
Ma Ngỗ Tác chống gậy.
Mặt đen như đít nồi.
“Con nha đầu chết tiệt!”
“Ta bảo không được điều tra một mình!”
“Con lại chạy vào ổ quỷ?!”
A Sơ ôm đầu.
“Con có chết đâu…”
“Chưa chết mới đáng sợ!”
Ông cụ tức đến rung râu.
“Lỡ chết thật thì ai nuôi ta hả?!”
A Sơ: “……”
“Người nói câu cảm động kiểu gì kỳ vậy?”
---
Đúng lúc ấy.
Một tiếng sáo vang lên từ ngoài cửa.
Êm và lạnh.
A Sơ ngoảnh lại.
Thẩm Trường Ly đứng ngoài hiên.
Bạch y phất nhẹ trong gió.
Tay cầm một bọc bánh.
“… Đi ngang qua.”
“Thuận tiện mua.”
A Sơ chớp mắt.
“… Cho ta?”
“Không thì cho ông già kia?”
Ma Ngỗ Tác lập tức xù lông.
“Ê tên tiểu tử mặt lạnh!”
“Ngươi nói ai già?!”
Nhưng đúng lúc nhìn thấy cây sáo đen bên hông hắn—
Ông cụ khựng lại.
Ánh mắt thoáng thay đổi.
Rất nhanh.
Rồi cười hề hề như không có chuyện gì.
“… Vào ăn cơm.”
Nhưng khi quay lưng—
ánh mắt ông tối xuống.
Nhìn chằm chằm bóng Thẩm Trường Ly.
Trong đầu thoáng hiện một cái tên đã chôn sâu nhiều năm.
> **“Không thể nào…”**
> **“Là huyết mạch của kẻ đó sao?”**
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com