> **“… và người sống.”**
Không khí trong đại điện lạnh đi.
A Sơ cau chặt mày.
“… Ngươi điên thật rồi.”
Tạ Yêu Yêu khẽ cười.
“Điên?”
“Các ngươi biết gì về việc nhìn người mình yêu chết trước mặt?”
Ánh mắt nàng rơi xuống nam nhân vừa bước ra khỏi quan tài.
Trong mắt gần như là si mê.
“ muội muội ta…”
“… đã yêu hắn đến phát điên.”
Lăng Mặc nghiến răng.
“Im miệng!”
Tạ Yêu Yêu bật cười.
“Ta nói sai sao?”
“Một năm trước…”
“Ngày đại hôn.”
“Nàng mặc hỉ phục đỏ…”
“Chờ chàng tới cưới.”
Giọng nàng chợt lạnh xuống.
“Nhưng rồi—”
> **“Chàng bỏ trốn.”**
Không khí lặng đi.
Tống Vãn Ninh nhíu mày.
“… Vì thế mà chết?”
Lăng Mặc siết tay.
Giọng khàn khàn:
“Không phải.”
“… Là ta bị người bắt đi.”
Mọi người đồng loạt nhìn hắn.
Lăng Mặc nhìn xuống đất.
“Ta vốn là người trong một thương hội áp tiêu.”
“Hôm thành thân…”
“Bị một đám người lạ bắt đi.”
“Lúc quay về…”
Hắn khựng lại.
Đôi mắt đỏ lên.
> **“… nàng ấy đã treo cổ chết rồi.”**
Không khí im bặt.
Ngay cả A Sơ cũng không nói nên lời.
Tạ Yêu Yêu bật cười nhạt.
“Đúng.”
“ muội ấy chết.”
“Nhưng chàng thì vẫn sống.”
“Ăn ngon ngủ yên.”
“Rồi định cưới người khác.”
Lăng Mặc lập tức biến sắc.
“Ta chưa từng!”
Nhưng Tạ Yêu Yêu không nghe.
Ánh mắt càng lúc càng méo mó.
“ muội ấy chết vì chàng…”
> **“Vậy chàng phải cưới muội ấy.”**
Nàng dang tay.
Chỉ về phía những hỉ phục đỏ treo quanh điện.
“Ta tìm nhiều cô nương như vậy…”
“Chỉ để chọn ra người phù hợp.”
“Nhưng không ai giống.”
“Không ai đủ đẹp.”
“Không ai đủ hợp mệnh.”
Ánh mắt nàng từ từ dừng trên Tống Vãn Ninh.
Rồi khẽ cười.
> **“Chỉ có nàng.”**
Tống Vãn Ninh: “???”
“Ta chọc gì ngươi?!”
---
A Sơ đột nhiên khựng lại.
“… Khoan.”
Nàng quay sang thi thể các tân nương.
“Miệng bị khâu…”
“Là để làm gì?”
Tạ Yêu Yêu mỉm cười.
“Để họ không hét.”
“Không nói lời xui rủa.”
“Không làm kinh động muội muội của ta .”
Tống Vãn Ninh nổi da gà.
“… Biến thái thật sự.”
A Sơ lại hỏi:
“Nhưng vì sao họ chết?”
“Không phải bị giết trực tiếp.”
“Là trúng thuốc đúng không?”
Tạ Yêu Yêu hơi bất ngờ.
“Ồ?”
“Thông minh đấy.”
Nàng rút ra một túi hương.
“Ta dùng **Mộng Hồn Tán**.”
“Người trúng sẽ sinh ảo giác.”
“Nhìn thấy điều đáng sợ nhất trong lòng.”
“Có người tự đập đầu.”
“Có người tự treo cổ.”
“Có người hoảng loạn đến chết.”
A Sơ khựng lại.
> **“Ra là vậy…”**
Không phải quỷ.
Không phải tà thuật.
Là thuốc mê tạo ảo giác.
Hung thủ—
cuối cùng đã rõ.
---
Mục Sơn rút kiếm.
“Đủ rồi.”
“Đi theo chúng ta về huyện nha.”
Tạ Yêu Yêu im lặng vài giây.
Rồi—
đột nhiên bật cười.
Tiếng cười rất nhẹ.
Nhưng khiến người ta lạnh gáy.
“… Về huyện nha?”
“Không.”
Nàng quay sang nhìn chiếc linh vị trên bàn.
Ánh mắt dịu xuống lạ thường.
“Giờ lành tới rồi.”
“Ta phải đưa muội muội thành thân.”
Ngay giây tiếp theo—
Nàng bất ngờ rút dao.
Kề thẳng lên cổ mình.
A Sơ giật mình.
“Dừng lại!”
Tạ Yêu Yêu chỉ cười.
Nước mắt rơi xuống.
“Ta sống đủ rồi.”
" Muội muội…”
“… tỷ tới với muội đây.”
*Xoẹt—*
Máu bắn lên hỉ phục đỏ.
Nàng ngã xuống.
Đôi mắt vẫn mở.
Khóe môi vẫn còn nụ cười nhẹ.
---
Mọi chuyện kết thúc quá nhanh.
Không ai nói gì.
Ngoài trời—
mưa bắt đầu rơi.
Tống Vãn Ninh ôm vai run run.
“… Cuối cùng chỉ vì chấp niệm.”
A Sơ nhìn thi thể Tạ Yêu Yêu
Khẽ thở dài.
“Yêu đến mức phát điên…”
“… thật đáng sợ.”
Đúng lúc ấy—
Nàng chợt nhận ra.
Thẩm Trường Ly đã biến mất.
“… Khoan.”
“Hắn đâu rồi?”
---
Ngoài miếu.
Mưa đêm lạnh buốt.
Thẩm Trường Ly đứng dưới mái hiên.
Bạch y ướt sũng.
Lăng Mặc quỳ một gối phía sau.
Giọng khàn khàn:
> “Thiếu chủ…”
> **“Bọn họ phát hiện ngài còn sống rồi.”**
> **“Ngài phải rời đi ngay.”**
Ánh mắt Thẩm Trường Ly trầm xuống.
“… Ta biết.”
Lăng Mặc siết tay.
“Nhưng vì sao ngài còn ở cạnh họ?”
“… Đặc biệt là cô nương kia.”
Thẩm Trường Ly im lặng rất lâu.
Rồi nhìn về ánh đèn bên trong miếu.
Nơi A Sơ đang loay hoay cứu người.
Khóe mắt vô thức dịu xuống.
Giọng hắn rất khẽ.
> **“… Ta cũng không biết.”**
Nhưng đúng lúc ấy—
Một giọng nói vang lên phía sau.
“Không biết cái gì?”
Hai người đồng loạt khựng lại.
A Sơ đang đứng đó.
Tay chống nạnh.
Ánh mắt đầy nghi ngờ.
> **“Hai người giấu ta chuyện gì?”**
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com