“Dương Cẩm Liên…”
“Đáng lẽ không nên chết.”
Giọng nói của Thẩm Trường Ly rất nhẹ.
Nhưng chẳng hiểu sao—
Lại khiến người nghe lạnh cả sống lưng.
Gió thổi qua khu rừng trúc.
Lá tre xào xạc.
Mục Sơn bước lên một bước, chắn giữa A Sơ và nam tử áo trắng.
“Ngươi rốt cuộc là ai?”
“Vì sao biết chuyện của Dương phủ?”
Ánh mắt hắn đầy cảnh giác.
Thẩm Trường Ly chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Vẻ mặt bình thản đến mức khiến người khác khó chịu.
“Người biết vài chuyện.”
Mục Sơn cau mày.
“Ngươi đang chơi trò bí hiểm với ai vậy?”
A Sơ thấy không khí bắt đầu căng thẳng liền vội chen vào:
“Được rồi được rồi!”
Rồi nàng quay sang Thẩm Trường Ly.
“Huynh nói từng gặp Dương Cẩm Liên?”
“Là gặp thế nào?”
Thẩm Trường Ly cúi xuống.
Nhặt cây trâm hoa sen lên.
Ngón tay thon dài nhẹ lướt qua lớp bụi cũ.
“Bốn năm trước.”
“Hôm ấy trời mưa rất lớn.”
“Một cô bé khoảng mười bốn tuổi bị thương chạy đến miếu hoang phía nam thành.”
“Trên tay còn ôm thứ này.”
Hắn giơ cây trâm lên.
A Sơ lập tức sửng sốt.
“Là Dương Cẩm Liên?”
“Ta không chắc.”
“Nhưng nàng nói…”
Thẩm Trường Ly khẽ dừng lại.
Ánh mắt tối xuống.
> *“Nếu một ngày ta chết…”*
> *“Xin hãy nói với tỷ tỷ của ta…”*
> *“Đừng tin bất kỳ ai trong Dương phủ.”*
Không khí bỗng lặng đi.
A Sơ mở to mắt.
“Không tin ai trong Dương phủ?”
Mục Sơn nhíu chặt mày.
“Ý ngươi là người trong phủ giết nàng?”
Thẩm Trường Ly không trả lời.
Chỉ quay đầu nhìn bộ hài cốt.
“Nhưng xem ra…”
“Ta đến chậm rồi.”
A Sơ cúi xuống nhìn thi thể.
Trong lòng bắt đầu rối loạn.
Nếu đây thật sự là Dương Cẩm Liên…
Vậy người chết trong đại sảnh hôm qua là ai?
Đúng lúc ấy—
Một cơn gió thoảng qua.
Mang theo mùi hương nhàn nhạt.
A Sơ khựng lại.
Lại là mùi này.
Nàng lập tức quay đầu.
Mùi hương phát ra từ—
Tóc của bộ hài cốt.
A Sơ vội lấy khăn che mũi.
Cẩn thận kiểm tra.
Rồi sắc mặt đột nhiên thay đổi.
“Không thể nào…”
Thẩm Trường Ly nhìn nàng.
“Phát hiện ra rồi?”
A Sơ ngẩng đầu.
Ánh mắt đầy chấn động.
“Là hoa…”
“Một loại hoa cực độc…”
“Nhưng muội không nhớ tên…”
Thẩm Trường Ly chậm rãi nói:
“**Vong Linh Đóa.**”
Trong tích tắc.
Không khí như lạnh thêm vài phần.
Ngay cả Mục Sơn cũng khựng lại.
“Là thứ gì?”
Thẩm Trường Ly nhìn về phía rừng sâu.
Giọng nói nhàn nhạt:
“Một loài hoa mọc nơi vực sâu phía nam.”
“Hai trăm năm mới nở hai đóa.”
“Hoa có hình dạng giống đầu lâu trẻ nhỏ.”
“Khi phơi khô chế thuốc…”
“Người trúng độc sẽ đau đớn cùng cực.”
“Da thịt ngứa ngáy như bị hàng vạn con kiến cắn.”
“Tim đập hỗn loạn.”
“Ảo giác xuất hiện.”
“Cuối cùng…”
“Chỉ muốn tự kết liễu bản thân.”
A Sơ lập tức lạnh người.
“Cho nên…”
“Người Dương phủ không phải tự sát…”
“Mà bị ép tự sát?”
Thẩm Trường Ly gật đầu rất khẽ.
Mục Sơn cau mày.
“Nhưng loài hoa quý hiếm như vậy…”
“Ai có thể lấy được?”
Thẩm Trường Ly im lặng.
Ánh mắt dừng lại nơi Dương phủ phía xa.
Một lúc sau mới nói:
“Người rất hận họ.”
Gió nổi lên.
Lá tre rơi xuống mặt đất.
A Sơ đột nhiên nhớ tới điều gì.
“Không đúng!”
“Nếu Dương Cẩm Liên chết từ bốn năm trước…”
“Vậy người chết hôm qua…”
“Là ai?”
Không ai trả lời.
Không khí yên lặng đến mức đáng sợ.
Rồi—
Thẩm Trường Ly đột nhiên khẽ nói:
“Muốn biết không?”
A Sơ gật đầu thật mạnh.
“Đêm nay.”
“Linh đường Dương phủ.”
“Người chết…”
“Có lẽ sẽ tự nói với cô.”
A Sơ: “… Hả?”
Mục Sơn: “… Ngươi đừng dọa người nữa được không?”
Lần đầu tiên.
Khóe môi Thẩm Trường Ly hơi cong lên.
Mang theo chút ý cười rất nhạt.
“Ta chưa từng nói đùa.”
Nói xong—
Hắn xoay người rời đi.
Tà áo trắng khẽ lay động giữa rừng trúc.
A Sơ vội gọi theo:
“Này!”
“Huynh đi đâu?”
Thẩm Trường Ly không quay đầu.
Chỉ giơ cây sáo lên khẽ vẫy.
“Đi ngủ.”
“Ban đêm còn phải gặp quỷ.”
A Sơ: “……”
Người này…
Đúng là đáng ghét thật.
Nhưng chẳng hiểu sao—
Nàng lại không nhịn được nhìn theo bóng lưng ấy.
Cho đến khi hắn biến mất sau rừng trúc.
Mục Sơn đứng cạnh khẽ nhíu mày.
“… Muội đừng quá tin hắn.”
A Sơ giật mình quay lại.
“Vì sao?”
Mục Sơn nhìn hướng Thẩm Trường Ly vừa rời đi.
Ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Người bình thường…”
“Không ai biết quá nhiều như vậy.”
“Hắn khiến ta cảm thấy…”
“… rất nguy hiểm.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com