Tiếng sáo vang lên.
Trầm thấp.
Lạnh lẽo.
Tựa như đang len lỏi từ một nơi rất xa giữa núi rừng tăm tối.
A Sơ đứng chết lặng giữa hành lang.
Gió đêm thổi qua làm tà váy trắng nơi cuối sân khẽ lay động.
Nhưng—
Người vừa đứng đó…
Đã biến mất.
“… Không thể nào…”
A Sơ siết chặt tay áo.
Nàng rõ ràng đã nhìn thấy.
Là người thật.
Hay…
Là quỷ?
Ngay lúc ấy.
Tiếng sáo lại vang lên lần nữa.
Lần này gần hơn.
Như đang dẫn đường.
A Sơ chậm rãi quay đầu.
Âm thanh vọng về từ phía sau hậu viện.
Nơi đó—
Là núi giả và rừng trúc nhỏ của Dương phủ.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Sư phụ từng nói:
> *“Nếu gặp chuyện kỳ lạ, đừng chạy theo.”*
Nhưng…
Tò mò vốn là bản tính của A Sơ.
Huống hồ nàng luôn cảm thấy—
Dương phủ đang che giấu điều gì đó.
Nàng cắn môi.
“Chỉ nhìn một chút thôi…”
Rồi nhấc chân đi theo tiếng sáo.
---
Rừng trúc sau phủ tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ánh trăng xuyên qua tầng lá.
In xuống mặt đất những chiếc bóng méo mó.
Tiếng sáo vẫn vang lên.
Lúc gần.
Lúc xa.
Như thể người thổi đang cố ý kéo nàng tiến sâu hơn.
A Sơ không nhận ra—
Mình đã rời khỏi Dương phủ từ lúc nào.
Cho đến khi dừng lại trước một hang động nằm khuất sau triền núi.
Tiếng sáo.
Biến mất.
Không gian yên tĩnh đến rợn người.
A Sơ chậm rãi bước vào.
Mùi ẩm mốc xộc lên.
Càng đi sâu—
Một thứ mùi khác dần xuất hiện.
Mùi tanh.
Rất tanh.
Nàng khựng bước.
Tim bắt đầu đập mạnh.
Không biết vì sao—
Một cảm giác bất an mãnh liệt bỗng dâng lên.
Rồi—
*Rắc.*
A Sơ giẫm phải thứ gì đó.
Nàng cúi đầu.
Đồng tử lập tức co rút.
Một chiếc vòng ngọc.
Dính máu.
Bên cạnh…
Là một bàn tay người.
“A—!”
A Sơ giật lùi.
Thở dốc.
Dưới ánh trăng mờ xuyên qua cửa hang—
Nàng cuối cùng cũng nhìn rõ.
Bên trong hang…
Có xác chết.
Rất nhiều xác chết.
Người treo trên vách đá.
Người nằm co quắp trên nền đất.
Có xác chỉ còn bộ xương.
Có xác mới chết chưa lâu.
Như thể—
Đây là nghĩa địa bí mật của ai đó.
A Sơ cố ép bản thân bình tĩnh.
“Không sao…”
“Mình từng thấy xác rồi…”
Nhưng—
Đây không còn là “xác” nữa.
Mà là một cảnh tượng ghê rợn vượt quá sức tưởng tượng.
Ngay lúc ấy—
Một giọng nam trầm thấp bỗng vang lên phía sau.
“Cô nương.”
“Đứng trên xương người không tốt đâu.”
A Sơ giật mình quay phắt lại.
Trong khoảnh khắc ấy—
Nàng sững người.
Dưới ánh trăng.
Một nam tử áo trắng đang đứng nơi cửa hang.
Thân hình cao gầy.
Y phục như tuyết.
Mái tóc đen dài được buộc hờ sau lưng.
Trong tay hắn—
Là một cây ngọc sáo màu xanh nhạt.
Gương mặt ấy đẹp đến mức gần như không thật.
Sống mũi cao.
Đôi mắt sâu và lạnh.
Tựa mặt hồ giữa mùa đông.
Đẹp.
Nhưng cũng khiến người khác cảm thấy xa cách.
A Sơ vô thức lùi nửa bước.
“Huynh…”
“Huynh là ai?”
Nam tử khẽ nghiêng đầu.
Ánh mắt dừng trên người nàng vài giây.
Rồi nhàn nhạt đáp:
“Người đi ngang qua.”
A Sơ: “……”
Có ai đi ngang qua giữa đêm ở hang xác chết không?!
Nàng siết chặt tay.
“Tiếng sáo vừa rồi…”
“Là huynh thổi?”
“Ừm.”
“Vậy nữ nhân mặc đồ trắng trong Dương phủ—”
“Là người.”
Hắn ngắt lời.
“Không phải quỷ.”
A Sơ khựng lại.
“Huynh biết?”
Nam tử chậm rãi bước vào hang.
Ánh mắt lướt qua những thi thể quanh đó như đã quen thuộc từ lâu.
“Cô nương.”
“Điều đầu tiên khi phá án…”
“Là đừng tin vào quỷ thần.”
“Vì phần lớn thời gian…”
“Kẻ đáng sợ hơn quỷ.”
“… là con người.”
Không hiểu sao—
Nghe câu ấy.
A Sơ bỗng thấy lạnh sống lưng.
Người này…
Biết quá nhiều.
Quá bình tĩnh.
Bình tĩnh đến đáng sợ.
A Sơ chợt nhớ điều gì đó.
Vội hỏi:
“Huynh có biết gì về Dương phủ không?”
Nam tử không trả lời ngay.
Chỉ cúi xuống.
Nhặt chiếc vòng ngọc dưới đất lên.
Quan sát vài giây.
Rồi nhẹ giọng:
“Muốn biết sự thật…”
“Ngày mai.”
“Hãy kiểm tra giếng nước phía đông Dương phủ.”
A Sơ ngơ ngác.
“Giếng nước?”
“Vì sao?”
Nam tử ngước mắt nhìn nàng.
Khóe môi cong lên rất khẽ.
Lần đầu tiên—
Trên gương mặt lạnh lùng ấy xuất hiện chút cảm xúc.
“Vì…”
“Người chết thích nói chuyện hơn người sống.”
A Sơ nổi da gà.
“Huynh nói chuyện đáng sợ thật đấy…”
Nam tử bật cười rất khẽ.
Tiếng cười nhẹ như gió thoảng.
“À đúng rồi.”
A Sơ bỗng nhớ ra.
“Huynh tên gì?”
Hắn im lặng vài giây.
Rồi đáp:
“Thẩm.”
“Thẩm Trường Ly.”
Đúng lúc ấy—
Một tiếng động lớn vang lên ngoài cửa hang.
“Có người!”
“Lục soát quanh đây!”
Là quan binh!
A Sơ giật mình.
“Chết rồi!”
“Nếu bị bắt vì tự ý vào hiện trường—”
Nàng quay lại.
Nhưng—
Nơi cửa hang.
Đã không còn ai nữa.
Chỉ còn tiếng sáo xa dần trong màn đêm.
Tựa như người nọ…
Chưa từng xuất hiện.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com