Đường đến Dương phủ không xa.
Nhưng suốt quãng đường ấy, A Sơ chẳng hiểu sao lại có cảm giác lạnh sống lưng.
Bầu trời hôm nay âm u đến lạ.
Mây đen kéo thấp.
Ngay cả những quán trà đông đúc ngày thường cũng đóng cửa im lìm.
Người dân đứng tụm năm tụm ba ngoài đầu ngõ, ai nấy đều hạ giọng bàn tán.
“Nghe nói bị quỷ lấy mạng…”
“Ta còn nghe tiếng khóc từ trong phủ vọng ra cơ…”
“Dương phủ làm nhiều việc thiện như vậy, sao lại gặp báo ứng chứ…”
A Sơ khẽ cau mày.
“Đám người này thật là…”
Mục Sơn đi bên cạnh bật cười:
“Muội không tin quỷ?”
A Sơ lập tức đáp:
“Muội sống cạnh bãi tha ma từ nhỏ.”
“Nếu thật sự có quỷ, chắc giờ muội phải quen đầy người rồi.”
Mục Sơn không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Xem ra sư phụ muội đúng là nuôi được một đồ đệ đặc biệt.”
A Sơ liếc hắn.
“Huynh cười cái gì?”
“À đúng rồi…”
Nàng bỗng quay sang.
“Từ nãy tới giờ huynh còn chưa nói vì sao lại kính trọng sư phụ muội đến vậy.”
Mục Sơn hơi khựng lại.
Ánh mắt thoáng trầm xuống.
“Hai năm trước…”
“Ta từng bị vu oan giết người.”
A Sơ sững lại.
“Huynh?”
Mục Sơn gật đầu.
“Khi đó ta làm thuê cho một phú hộ ở Vân Liễu Trang.”
“Hắn nổi tiếng keo kiệt, tàn nhẫn.”
“Đánh đập gia nhân như súc vật.”
“Có lần vì làm rơi chén trà, hắn đánh một đứa trẻ đến gần chết.”
Giọng hắn dần lạnh đi.
“Rồi một ngày…”
“Hắn chết.”
“Không thương tích.”
“Không hung khí.”
“Chỉ nằm quằn quại như bị tra tấn đến chết.”
A Sơ vô thức hỏi:
“Bị đầu độc?”
Mục Sơn khẽ gật đầu.
“Đúng.”
“Nhưng thứ độc ấy cực kỳ hiếm.”
“Lúc đầu tất cả mọi người đều cho rằng ta giết hắn.”
“Vì hôm đó chỉ có ta tiếp xúc gần.”
“May mà Ma ngỗ tác tới Vân Liễu Trang nghiệm thi.”
“Hai ngày sau…”
“Ông ấy tìm ra chân tướng.”
A Sơ tròn mắt.
“Sư phụ chưa từng kể chuyện này…”
Mục Sơn cười nhạt.
“Ngài ấy không thích nhắc công lao.”
“Nhưng từ ngày đó…”
“Ta biết mạng mình nợ ông ấy.”
A Sơ lặng người vài giây.
Không hiểu sao nàng lại thấy hơi tự hào.
Dù ngày thường sư phụ luôn ăn mặc như ông lão nghèo khó thích hù dọa người khác…
Nhưng xem ra…
Ông thật sự rất lợi hại.
Bất chợt—
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Mùi tanh nồng thoảng trong không khí.
Mục Sơn đột ngột dừng bước.
“Tới rồi.”
A Sơ ngẩng đầu.
Trước mặt nàng—
Một phủ đệ đồ sộ đứng sừng sững giữa màn sương.
Hai chữ **DƯƠNG PHỦ** vẫn treo ngay ngắn trước cổng.
Nhưng nơi vốn nên tràn đầy khí thế ấy…
Lại im lặng đến rợn người.
Quan binh đứng dày đặc quanh phủ.
Không một tiếng cười.
Không một tiếng nói.
Chỉ có mùi máu thoang thoảng theo gió bay ra.
A Sơ bất giác siết chặt tay áo.
“Kỳ lạ…”
Mục Sơn khẽ nhíu mày.
“Kỳ lạ chỗ nào?”
A Sơ nhìn chằm chằm khu vườn trước phủ.
“Muội không biết…”
“Nhưng cảm giác nơi này…”
“Giống như đã chết từ rất lâu rồi.”
Đúng lúc ấy—
Một tên quan binh chặn trước mặt họ.
“Người không phận sự mau tránh ra!”
Mục Sơn lấy lệnh bài nha dịch ra.
“Huyện nha điều tra vụ án.”
Tên quan binh lập tức đổi thái độ.
“À, Mục đại ca…”
“Nếu là huynh thì vào đi.”
Hắn liếc sang A Sơ.
“Nhưng cô nương này…”
“Là trợ thủ.”
Mục Sơn đáp ngắn gọn.
Tên quan binh tỏ vẻ khó xử nhưng vẫn tránh đường.
“Vậy hai người cẩn thận.”
“Bên trong… không ổn lắm.”
A Sơ khẽ hỏi:
“Không ổn?”
Tên quan binh rùng mình như nhớ lại điều gì.
“Khi tìm thấy thi thể…”
“Có người còn đang cười.”
“Có kẻ chết mà tay vẫn cào rách da thịt mình.”
“Hơn nữa…”
Hắn hạ giọng.
“Dương tiểu thư là đáng sợ nhất.”
Ánh mắt A Sơ khựng lại.
“Dương tiểu thư?”
Tên quan binh gật đầu.
“Khuôn mặt gần như thối rữa.”
“Không nhìn nổi.”
“Nói thật…”
“Ta làm quan binh nhiều năm cũng chưa từng thấy xác chết nào ghê như vậy.”
A Sơ nhíu mày.
“Nhưng chẳng phải Dương tiểu thư chưa từng rời phủ sao?”
Tên quan binh thở dài.
“Đúng vậy.”
“Từ khi Dương đại nhân tử trận…”
“Dương phu nhân gần như nhốt nàng trong phủ.”
“Không ai từng thấy mặt.”
“Nghe nói thân thể yếu ớt, gặp gió là bệnh.”
Nói đến đây—
Hắn hạ thấp giọng.
“Có người còn đồn…”
“Dung mạo nàng có vấn đề nên mới không dám gặp ai.”
A Sơ thoáng suy tư.
Một tiểu thư yếu ớt…
Chưa từng ra ngoài…
Vậy vì sao—
Trong lòng nàng bỗng sinh ra cảm giác rất kỳ lạ?
Như thể…
Có điều gì đó không đúng.
Rất không đúng.
Mục Sơn kéo nàng vào trong.
“Đi thôi.”
“Các thi thể đều đang ở đại sảnh.”
A Sơ khẽ gật đầu.
Nhưng ngay lúc bước qua cánh cổng lớn—
Một cơn gió lạnh bỗng thổi qua.
Chiếc đèn lồng đỏ trước hiên bất chợt đung đưa.
Kẽo kẹt.
Kẽo kẹt.
A Sơ vô thức ngẩng đầu.
Trong khoảnh khắc—
Nàng như thấy một bóng người trắng đứng trên mái nhà.
Đang cúi đầu nhìn xuống.
A Sơ giật mình quay lại.
Nhưng…
Không có ai cả.
Chỉ còn tiếng gió lạnh len lỏi qua mái ngói.
Xa xa.
Một con quạ đen bỗng cất tiếng kêu đầy quỷ dị.
*Quạ—! Quạ—!*
Không biết vì sao…
A Sơ có linh cảm—
Vụ án này.
Có lẽ còn đáng sợ hơn nàng tưởng.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com