Bầu không khí trong phòng yên tĩnh tới đáng sợ.
Tống Du và Sở Trầm nhìn nhau.
Một người ngơ ngác.
Một người… hình như đang chờ được khen tiếp.
Tống Du bắt đầu thấy không đúng lắm.
Khoan.
Theo nguyên tác thì Thái tử là kiểu nam chính lạnh lùng, cao quý, ghét nữ nhân tiếp cận cơ mà?
Sao bây giờ ánh mắt hắn nhìn cô giống kiểu:
> Nói nữa đi.
> Cô tiếp tục khen đi.
Tống Du thử dò xét:
“Điện hạ… chắc cũng biết mình đẹp trai nhỉ?”
Toàn bộ nha hoàn đồng loạt hít lạnh.
Xong rồi.
Lần này thật sự xong rồi.
Ai ngờ—
Sở Trầm trầm mặc vài giây.
“… cũng tạm.”
Tống Du:
“…”
Ủa má.
Anh còn khiêm tốn nữa hả?
—
Sau khi Thái tử rời đi, cả phòng mới dám thở mạnh.
Nha hoàn thân cận Tiểu Đào suýt khóc.
“Tiểu thư! Người hôm nay dọa chết nô tỳ rồi!”
Tống Du còn đang ôm tim.
“Không phải chứ…”
“Nam chính này sao khác phim vậy?”
Tiểu Đào không hiểu.
“Nam chính là ai ạ?”
Tống Du đau đớn xua tay.
“Không quan trọng.”
Quan trọng là…
cô không có internet.
—
Đêm đó.
Tống Du mất ngủ.
Nằm trên chiếc giường cổ đại mềm mại xa hoa nhưng nội tâm vô cùng trống rỗng.
Cô lăn qua lăn lại.
Sau cùng bật dậy.
“Không được.”
“Ta phải tìm thú vui tinh thần.”
Một canh giờ sau.
Tiểu Đào chết lặng nhìn tiểu thư nhà mình kéo ghế ngồi giữa sân.
Trước mặt còn bày giấy bút.
“Tiểu thư… người định làm gì?”
Tống Du híp mắt.
“Ta sẽ tạo internet phiên bản cổ đại.”
Tiểu Đào:
“…?”
—
Sáng hôm sau.
Một tin tức chấn động lan khắp phủ Thừa tướng.
Đại tiểu thư sau khi rơi xuống hồ—
bị khùng rồi.
Bởi vì hiện tại…
Tống Du đang ngồi giữa hoa viên với cái bảng gỗ siêu lớn phía sau.
Trên đó viết năm chữ cực to:
# KINH THÀNH CONFESSION
Bên dưới còn ghi:
> “Nơi chia sẻ bí mật, drama và tâm sự.”
> “Ẩn danh tuyệt đối.”
> “Có dưa mỗi ngày.”
Gia đinh trong phủ nhìn nhau đầy hoang mang.
“Confession là gì?”
“Dưa là trái dưa hả?”
“Tiểu thư thật sự không sao chứ…”
Tống Du không quan tâm.
Cô hưng phấn nhìn cái hộp gỗ trước mặt.
“Bỏ giấy vào đây.”
“Có drama gì cứ viết.”
Mọi người:
“…?”
Một nha hoàn nhịn không được hỏi:
“Tiểu thư… làm vậy để làm gì?”
Tống Du nghiêm túc:
“Để hóng chuyện.”
—
Ban đầu chẳng ai để ý cô.
Cho tới buổi chiều.
Tống Du mở chiếc hộp gỗ ra.
Bên trong thật sự có giấy.
Cô sáng mắt.
“Có người viết thật?!”
Tiểu Đào tò mò ghé qua.
Tống Du mở mảnh giấy đầu tiên.
> “Ẩn danh:
> Hôm qua ta thấy Tam thiếu gia trèo tường gặp biểu tiểu thư.”
Tống Du:
“OHHHHH!!!”
Máu hóng drama trong người cô lập tức bùng cháy.
“Tiểu Đào! Mau đọc cái này!”
Tiểu Đào đỏ mặt.
“Tiểu thư! Chuyện này không thể nói lung tung!”
Tống Du đập bàn.
“Drama là để chia sẻ!”
Ngay tối hôm đó—
“Kinh Thành Confession” bản viết tay đầu tiên ra đời.
Tống Du còn cực kỳ có tâm mà chia chuyên mục:
* Tin nóng hậu viện
* Góc tâm sự tình cảm
* Top mỹ nam hôm nay
* Chuyện không ai biết
Tiểu Đào nhìn tờ giấy chi chít chữ mà đầu óc quay cuồng.
“Tiểu thư… cái này thật sự sẽ có người xem sao?”
Tống Du tự tin:
“Tin ta đi.”
“Ở đâu có con người, ở đó có hóng chuyện.”
—
Quả nhiên.
Ngày hôm sau.
Tờ “Kinh Thành Confession” vừa dán lên—
đám nha hoàn đã bu kín.
“Trời ơi!”
“Tam thiếu gia thật sự trèo tường?!”
“Biểu tiểu thư nhìn hiền vậy mà…”
“Còn có bảng xếp hạng mỹ nam nữa kìa!”
Tống Du đứng xa xa nhìn cảnh tượng ấy mà xúc động muốn khóc.
Quen quá.
Cảm giác như đang lướt mạng vậy.
Cuối cùng…
cô cũng tìm lại được ý nghĩa cuộc đời.
—
Đúng lúc ấy.
Một giọng nam lạnh nhạt bỗng vang lên phía sau.
“Ngươi đang làm gì?”
Tống Du quay đầu.
Sau đó mém xỉu.
Sở Trầm không biết đứng đó từ lúc nào.
Mà thứ đáng sợ nhất là—
trong tay hắn đang cầm tờ “Kinh Thành Confession”.
Tống Du:
“…”
Xong phim.
Lần này cô chết chắc rồi.
Sở Trầm cúi mắt nhìn tờ giấy.
Chậm rãi đọc:
“Top mỹ nam kinh thành.”
“Vị trí thứ nhất…”
Hắn ngước lên nhìn cô.
“… là ta?”
Tống Du run run.
“À thì…”
Sở Trầm im lặng vài giây.
Sau đó—
khóe môi rất khẽ cong lên.
" mắt nhìn người của ngươi cũng không tệ.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com