"Cuối cùng cũng tìm được cô."
Giọng nói xa lạ vang lên trong đầu.
Hoắc An An suýt làm rơi chén trà.
Ninh Dạ lập tức phát hiện điều bất thường.
"Chuyện gì vậy?"
"...Không có gì."
Hoắc An An cố giữ bình tĩnh.
Nhưng trong lòng đã nổi sóng.
Ai vừa nói?
Không phải hệ thống.
Cũng không phải nàng nghe nhầm.
Bởi vì giọng nói ấy quá rõ ràng.
Giống như đang trực tiếp xuất hiện trong đầu nàng.
Ngay lúc này.
Hệ thống đột nhiên vang lên.
[ Cảnh báo! ]
[ Cảnh báo! ]
[ Phát hiện tín hiệu bất thường. ]
[ Đang tiến hành ngăn chặn. ]
Hoắc An An lập tức sửng sốt.
Ngăn chặn?
Tín hiệu?
Sao nghe giống Wi-Fi sắp mất kết nối vậy?
Ngay sau đó.
Giọng nữ kia lại vang lên.
Lần này rõ ràng hơn.
"Đừng tin hệ thống."
Ầm.
Trong đầu Hoắc An An như có tiếng sét đánh.
Không tin hệ thống?
Ý là sao?
Nhưng chưa kịp hỏi.
Âm thanh đã biến mất hoàn toàn.
Mặc cho nàng gọi thế nào cũng không xuất hiện nữa.
[ Nguy cơ đã được loại bỏ. ]
Hệ thống lạnh lùng thông báo.
[ Ký chủ vui lòng không tiếp xúc với nguồn dữ liệu bất thường. ]
"..."
Hoắc An An càng nghe càng thấy không đúng.
Từ lúc xuyên tới đây.
Nàng luôn cho rằng hệ thống là thứ nắm giữ toàn bộ chân tướng.
Nhưng bây giờ...
Có vẻ không phải như vậy.
Buổi chiều.
Sau khi Ninh Dạ rời khỏi phủ.
Hoắc An An quyết định ra ngoài đi dạo.
Dù sao nàng cũng cần tìm hiểu thế giới này.
Biết đâu có thể phát hiện thêm manh mối.
Nha hoàn Xuân Đào đi theo phía sau.
"Tiểu thư muốn tới đâu?"
"Đi phố đi."
"Vâng."
Rất nhanh.
Xe ngựa dừng trước con phố náo nhiệt nhất kinh thành.
Hoắc An An vừa xuống xe đã nhìn hoa cả mắt.
Bánh ngọt.
Đồ chơi.
Trang sức.
Xiếc khỉ.
Cái gì cũng có.
Hai mắt nàng sáng rực.
Quả nhiên.
Người xuyên không nào cũng phải trải qua giai đoạn ăn chơi.
"Cho ta một xiên hồ lô đường."
"Một gói bánh quế."
"À còn cái kia nữa."
Xuân Đào nhìn tiểu thư nhà mình với vẻ mặt ngơ ngác.
Không hiểu sao từ lần rơi xuống hồ ấy.
Tiểu thư dường như thay đổi hoàn toàn.
Nhưng...
Nàng thích tiểu thư hiện tại hơn.
Ít nhất không còn suốt ngày nổi nóng.
Đúng lúc Hoắc An An đang vui vẻ ăn bánh.
Một bóng người bất ngờ va vào nàng.
"Xin lỗi!"
Giọng nữ vang lên.
Người kia lập tức cúi đầu.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn rõ mặt đối phương.
Hoắc An An cứng người.
Thiếu nữ trước mặt khoảng mười bảy tuổi.
Dung mạo thanh tú.
Mặc váy xanh nhạt.
Nhưng điều khiến nàng kinh ngạc nhất là—
Đối phương đang nhìn nàng bằng ánh mắt như gặp người quen.
Một ánh mắt hoàn toàn không nên xuất hiện ở người cổ đại.
"..."
"..."
Hai người nhìn nhau.
Bầu không khí trở nên kỳ lạ.
Một lúc sau.
Thiếu nữ bỗng nhỏ giọng.
"Thiên vương cái địa hổ?"
Hoắc An An: "???"
Đầu óc nàng trống rỗng.
Mấy giây sau mới theo bản năng đáp.
"...Bảo tháp trấn hà yêu?"
Thiếu nữ lập tức kích động.
"Má nó!"
"Cô thật sự là người hiện đại!"
Hoắc An An suýt làm rơi xiên hồ lô.
Xung quanh lập tức yên tĩnh.
Xuân Đào trợn mắt.
Tiểu thư nhà mình đang nói cái gì vậy?
Mà thiếu nữ đối diện cũng nhận ra mình lỡ lời.
Nàng lập tức kéo Hoắc An An vào một con hẻm nhỏ.
"Khoan đã!"
"Chuyện gì vậy?"
"Cô cũng xuyên tới đây đúng không?"
"..."
"Cũng có hệ thống đúng không?"
"..."
"Cũng bị ép làm nhiệm vụ đúng không?"
"..."
Hoắc An An hoàn toàn hóa đá.
Không phải.
Thật sự còn người thứ hai xuyên không?
Thiếu nữ thở phào.
"May quá."
"Tôi tìm cô suốt nửa tháng rồi."
"Nửa tháng?"
"Ừ."
Nàng gật đầu.
"Tôi xuyên tới trước cô."
"Và tôi biết một chuyện rất quan trọng."
Hoắc An An lập tức căng thẳng.
"Chuyện gì?"
Thiếu nữ nhìn xung quanh.
Sau đó hạ thấp giọng.
"Tất cả những gì hệ thống nói..."
"Không hoàn toàn là sự thật."
Tim Hoắc An An chợt đập mạnh.
"Ý cô là sao?"
Thiếu nữ còn chưa kịp trả lời.
Sắc mặt bỗng thay đổi.
Nàng nhìn về cuối con hẻm.
Giống như thấy thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.
"Không ổn."
"Ai vậy?"
"Người của chúng tới rồi."
"Cái gì?"
Hoắc An An quay đầu nhìn theo.
Cuối con hẻm.
Một nam nhân mặc áo đen đang đứng đó.
Mũ che kín mặt.
Không nhìn rõ dung mạo.
Nhưng cảm giác nguy hiểm lại vô cùng rõ ràng.
Mà đúng lúc ấy.
Hệ thống đột nhiên phát ra tiếng cảnh báo điên cuồng.
[ Cảnh báo cấp cao! ]
[ Cảnh báo cấp cao! ]
[ Phát hiện Kẻ Phá Kịch Bản! ]
[ Yêu cầu ký chủ lập tức rời khỏi khu vực! ]
Trong khi đó.
Nam nhân áo đen chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt lạnh như băng.
Rồi nhìn thẳng về phía Hoắc An An.
Giống như...
Hắn đang tìm nàng.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com