Sáng hôm sau, Bệnh viện Trung ương bao trùm trong không khí căng thẳng chưa từng có.
Ranh giới giữa sự sống và cái chết ở đây chưa bao giờ chỉ nằm trên bàn mổ. Khi lực lượng Cảnh sát Đặc nhiệm phong tỏa toàn bộ tầng hầm và Khoa Dược, tin đồn về đường dây thuốc giả bắt đầu lan ra. Nhưng nhờ sự can thiệp kịp thời của Hạ Vũ và Lâm Phong đêm qua, toàn bộ lô hàng nguy hại đã bị niêm phong trước khi kịp dùng cho bất kỳ bệnh nhân nào.
8:00 Sáng. Phòng họp lớn của Ban Giám đốc Bệnh viện.
Gã Trưởng khoa Dược — Trịnh Văn Bách — ngồi ở vị trí trung tâm, gương mặt gã vẫn giữ vẻ điềm nhiên, đạo mạo. Gã nhấp ngụm trà, cố tình thở dài đầy tiếc nuối trước mặt Hội đồng Y khoa:
– Sự việc đêm qua dưới tầng hầm đúng là một sự cố đáng tiếc. Mấy gã bảo vệ và nhân viên kho biến chất đã tự ý tiếp tay cho kẻ xấu bên ngoài. Tôi với tư cách là Trưởng khoa Dược xin nhận trách nhiệm về khâu quản lý, nhưng thật may mắn là Ban Giám đốc đã ngăn chặn kịp thời...
Rắc.
Cánh cửa gỗ nặng nề của phòng họp bất ngờ bị đẩy mạnh ra.
Lâm Phong khoác trên mình bộ cảnh phục đặc nhiệm chỉnh tề, uy nghiêm, bước vào cùng hai sĩ quan cấp dưới. Theo ngay sau anh là Hạ Vũ. Cô mặc chiếc áo blouse trắng vuốt thẳng tắp, gương mặt tuy còn chút mệt mỏi sau đêm sóng gió nhưng đôi mắt trà lại sáng rực, kiên định và đầy khí chất.
– Bác sĩ Bùi? Đội trưởng Lâm? — Giám đốc Bệnh viện kinh ngạc đứng dậy — Hai người đến đây là...
Trịnh Văn Bách hơi biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ trơ tráo, mỉm cười xoa tay: – Cảm ơn Đội trưởng Lâm và Cảnh sát Đặc nhiệm đã bắt gọn lũ sâu làm rầu nồi canh đêm qua. Khoa Dược chúng tôi nhất định sẽ rút kinh nghiệm sâu sắc...
– Bác sĩ Bách, ông không cần phải diễn kịch nữa đâu. — Hạ Vũ cất giọng đĩnh đạc, cắt ngang lời gã.
Cô bước tới giữa phòng họp, lấy ra một chiếc thẻ nhớ và đặt chiếc máy tính bảng lên bàn. Màn hình lập tức trình chiếu đoạn video và hàng loạt file dữ liệu đối soát.
– Đêm qua, trước khi bị tấn công, tôi đã kịp ghi lại số lô và mã vạch của toàn bộ hàng nhập kho chiều qua. — Hạ Vũ vừa thao tác vừa phân tích bằng chất giọng chuyên nghiệp, đập tan mọi sự bào chữa — Đây là danh sách 500 lọ thuốc chống đông máu giả. Tất cả chữ ký duyệt nhập kho, chữ ký nghiệm thu và mã lệnh chuyển thẳng lên Khoa Cấp Cứu đều mang duy nhất một dấu ấn cá nhân: Con dấu và chữ ký của Trưởng khoa Dược Trịnh Văn Bách.
Sắc mặt gã Bách lập tức xám xịt như tro tàn. Gã đập bàn đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt Hạ Vũ: – Cô... Bác sĩ Bùi! Cô đừng có vu khống! Tôi chỉ ký duyệt theo quy trình của nhà cung cấp gửi lên! Cô là bác sĩ phẫu thuật, cô biết gì về quy trình quản lý dược phẩm mà dám ăn nói hàm hồ?
– Gã không vu khống đâu, Bác sĩ Bách. — Lâm Phong bước tiến lên một bước, thân hình cao lớn của anh tỏa ra một áp lực bức người khiến gã Bách vô thức lùi lại.
Lâm Phong thong thả lấy từ trong cặp tài liệu ra một xấp hồ sơ ngân hàng cùng danh sách giao dịch mật do Cục Cảnh sát Bào chế & Y tế vừa trích xuất:
– Cách đây 3 tiếng, chúng tôi đã bắt giữ gã cầm đầu đường dây buôn lậu thuốc giả tại cửa khẩu. Hắn đã khai nhận toàn bộ. Trong 6 tháng qua, tổng cộng 12 tỷ đồng tiền "hoa hồng" đã được chuyển trực tiếp vào tài khoản đứng tên vợ ông tại ngân hàng nước ngoài. Mỗi lô thuốc giả được tuồn vào bệnh viện, ông đều nhận trọn 30% tiền chênh lệch.
Tiếng xì xào, ngỡ ngàng bùng lên khắp phòng họp. Các thành viên trong Hội đồng Y khoa nhìn gã Bách với ánh mắt khinh bỉ và phẫn nộ tột cùng. Một kẻ khoác trên mình chiếc áo blouse trắng cao quý lại đi tiếp tay cho tội ác, coi thường tính mạng của hàng trăm bệnh nhân để trục lợi cá nhân!
– Tào lao! Toàn là bịa đặt! Lũ cảnh sát các người không có quyền... — Gã Bách hốt hoảng, định lao ra phía cửa phụ để tẩu thoát.
BỐP!
Chưa kịp chạy quá hai bước, Lâm Phong đã ra tay dứt khoát. Anh chộp lấy cổ tay gã, khóa gặt ngược ra sau lưng rồi ấn mạnh gã gục xuống mặt bàn họp!
Cạch!
Chiếc còng số 8 bằng thép lạnh ngắt lập tức khóa chặt hai cổ tay của kẻ biến chất.
Lâm Phong ghé sát tai gã, cất giọng lạnh như băng: – Ông Trịnh Văn Bách, ông bị bắt vì tội Lưu hành thuốc giả gây hậu quả nghiêm trọng và Nhận hối lộ. Mọi lời ông nói từ bây giờ sẽ là bằng chứng trước tòa.
Gã Bách đổ gục xuống bàn, gương mặt xám ngắt, đôi mắt vô thần nhận ra mọi sự nghiệp và danh vọng của gã đã hoàn toàn sụp đổ. Hai sĩ quan đặc nhiệm lập tức tiến lại, áp giải gã rời khỏi phòng họp trong sự chứng kiến của toàn thể Ban Giám đốc.12:00 Trưa.
Chuyên án chính thức khép lại. Không khí căng thẳng tại Bệnh viện Trung ương dần dịu xuống, trả lại sự yên bình vốn có cho các ca trực.
Tại khuôn viên rợp bóng cây xanh của bệnh viện, Hạ Vũ đứng tựa vào lan can, hít một hơi sâu không khí trong lành của buổi trưa mùa thu. Lòng cô nhẹ nhõm đến kỳ lạ.
Tiếng bước chân dồn dập, quen thuộc vang lên từ phía sau. Lâm Phong đã cởi bỏ áo giáp tác chiến, chỉ còn mặc chiếc áo sơ mi chiến thuật màu xám đen xắn tay áo gọn gàng. Anh bước lại gần, tự nhiên khoác chiếc áo khoác của mình lên bờ vai mảnh khảnh của vợ.
– Xong hết thủ tục bàn giao rồi à Đội trưởng Lâm? — Hạ Vũ quay lại, mỉm cười nhìn anh.
– Ừ, xong rồi. Phía Cục sẽ tiếp tục mở rộng điều tra, nhưng ở Bệnh viện Trung ương thì sạch sẽ rồi. — Lâm Phong đút hai tay vào túi quần, nghiêng đầu ngắm nhìn gương mặt rạng rỡ của cô — Hôm nay Bác sĩ Bùi ngầu lắm đấy nhé. Một tay bóc trần gã Trưởng khoa biến chất trước toàn thể Hội đồng.
– Nếu không có bằng chứng giao dịch tài chính từ phía Cảnh sát Đặc nhiệm của anh, tôi cũng chẳng làm gì được gã đâu. — Hạ Vũ khiêm tốn đáp, nhưng đôi mắt trà lại ánh lên niềm tự hào không giấu giếm — Chúng ta phối hợp tác chiến cũng không tệ nhỉ?
Lâm Phong bật cười trầm thấp. Anh bước tới một bước, kéo Hạ Vũ sát vào lòng mình giữa khuôn viên bệnh viện, mặc kệ ánh nhìn tò mò lẫn ngưỡng mộ của vài y tá đi ngang qua.
– Không chỉ "không tệ", mà là tuyệt vời. — Lâm Phong cúi đầu, thì thầm bên tai cô — Bây giờ thì công việc xong rồi, Đội trưởng Lâm chính thức xin phép Bác sĩ Bùi cho nghỉ phép 3 ngày để đưa vợ đi "bù" chuyến du lịch honey moon mà chúng ta chưa kịp đi. Em thấy thế nào?
Hạ Vũ tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của anh, cảm nhận nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ của chồng. Cô mỉm cười ngọt ngào, vòng tay ôm lấy eo anh:
– Yêu cầu này... bác sĩ gia đình phê duyệt!
Dưới ánh nắng thu ấm áp, hai con người vốn cuồng công việc, vốn sống ở hai thế giới khác nhau — một người giành giật sự sống từ tay tử thần, một người chiến đấu với bóng tối để bảo vệ bình yên — giờ đây đã tìm thấy ranh giới hoàn hảo nhất cho cuộc đời mình: Tổ ấm bên cạnh nhau.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com