Đứng thẫn thờ suốt gần cả buổi.
Trong lòng không ngừng do dự, không biết có nên biết sâu về sự thật đằng sau?
Tôi không ngừng chất vấn lòng mình.
— Nếu biết em có mục đích khác…
— Diệp Tư Hàm sẽ buông tay sao?
Tôi khựng lại.
Câu hỏi đó khiến tôi im lặng rất lâu.
— Hay vẫn sẽ chọn bỏ qua tất cả?
— Vẫn cố chấp giữ em lại bên mình?
Tôi bật cười khẽ.
Một nụ cười không rõ là bất lực hay tự giễu.
— Yêu em đến mức… không còn phân biệt đúng sai nữa sao?
Đang lúc rối ren với mớ suy nghĩ chồng chéo, điện thoại lại rung lên lần nữa.
— Tôi nghe.
Bàn tay tôi vô thức khẽ run.
— Chị Tư Hàm?
Giọng trợ lý bên kia trầm xuống, nặng nề hơn hẳn.
— Có một chuyện… em nghĩ chị cần phải biết.
Không khí như bị kéo căng.
Tôi chần chừ vài giây, tay còn lại vô thức siết chặt vạt áo.
— Ừ. Nói đi.
Ánh mắt tôi lướt qua dòng người đang qua lại ngoài phố.
Nhưng tâm trí đã sớm không còn ở nơi đó.
— Mộc Hy...
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
— Em nghĩ... chị nên đuổi cô ấy đi.
Tim tôi như trầm xuống.
— Tại sao?
Giọng cậu trả lời thẳng thắn đến đau lòng.
— Dù chị có hy sinh đến đâu...
— Cô ấy cũng sẽ không đáp lại tình cảm của chị.
Tôi siết chặt điện thoại.
— Cậu có ý gì?
Trợ lý khẽ thở dài.
— Và còn một chuyện nữa.
— Trước khi chị đến trường hôm đó...
— Anh Tống Nghiêm đã gặp riêng Tần Mộc Hy.
Bước chân tôi khựng lại.
— Gặp riêng?
— Họ đã nói gì?
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Lâu đến mức lòng tôi dần bị nỗi bất an nuốt chửng.
— Gần đây cô ấy đang tìm hiểu hồ sơ vụ tai nạn năm đó.
Bàn tay tôi bất giác bủn rủn suýt đánh rơi điện thoại.
— Tai nạn năm đó...
Trợ lý tiếp tục.
Từng câu từng chữ chậm rãi như mỗi nhát dao khứa đứt từng lớp bình tĩnh cuối cùng của tôi.
— Em không có bằng chứng khẳng định.
— Nhưng em nghĩ chuyện cô ấy đột ngột muốn kết hôn...
— Có lẽ không đơn giản như chị nghĩ.
— Ý cậu là...
Cổ họng tôi khô khốc.
— Cô ấy muốn cưới tôi vì có mục đích khác?
Đầu dây bên kia không trả lời ngay.
Sự im lặng đó nhắc nhở tôi biết những gì mình nghĩ là đúng.
Tôi bật cười.
Một tiếng cười chua xót
— Không thể nào...
Nhưng ngay cả bản thân tôi cũng nhận ra câu nói ấy thiếu sức thuyết phục đến mức nào.
Tần Mộc Hy chưa từng nói yêu tôi.
Chưa từng hứa hẹn điều gì.
Thậm chí mỗi lần tôi tiến thêm một bước...
Em đều lùi lại nửa bước.
Vậy mà hôm nay...
Em lại chủ động muốn kết hôn.
Bụng dạ rối bời
Trong đầu hiện lên câu hỏi mà tôi không dám đối diện.
— Nếu tất cả đều là thật...
— Nếu em thật sự muốn cưới tôi để lợi dụng...
— Thì Diệp Tư Hàm...
— Có thể hận em được không?
Tôi nhắm mắt lại.
Nước mắt lặng lẽ trượt xuống.
Và đáp án đến gần như ngay lập tức.
— Không.
Ngay cả khi em lừa dối tôi.
Ngay cả khi em tiếp cận tôi vì bất kỳ lí do gì.
Tôi vẫn không nỡ buông tay em.
Nước mắt trào ra không kịp kiểm soát.
Tôi cúp máy, rồi bước đi như một kẻ mất hồn.
Dòng người lướt qua hai bên.
Có người ngoái nhìn.
Có người xì xào.
Nhưng không ai biết được…
một kẻ quyền lực như Diệp Tư Hàm, cũng có lúc vừa đi vừa khóc giữa phố đông.
Trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ.
— Em muốn cưới tôi… là vì điều gì?
Tôi lập tức quay về căn hộ.
Tâm trí không còn đủ bình tĩnh để giữ tay lái.
Chiếc xe lao đi như bị kéo theo một cơn gió hỗn loạn.
Đầu óc bị những suy nghĩ hỗn loạn kéo đi quá xa.
Đến khi tôi giật mình nhận ra...
Chiếc xe đã lệch khỏi làn đường.
Tôi vội đánh lái.
Nhưng đã quá muộn.
Một tiếng động lớn vang lên.
Đầu xe đâm mạnh vào cột điện bên đường.
Trán tôi đập xuống vô lăng.
Một dòng ấm nóng chảy xuống gò má.
Người bên ngoài bắt đầu xôn xao.
— Này! Cô có sao không?
— Gọi xe cấp cứu đi!
Một người bán hàng gần đó hoảng hốt chạy lại.
Nhưng tôi chỉ ngồi im.
Tai như ù đi.
Không còn rõ tiếng người xung quanh nói gì nữa.
Cơn đau lẽ ra phải rõ ràng…
Nhưng kỳ lạ thay, tôi lại không cảm nhận được bao nhiêu.
— Không sao.
Tôi khàn giọng đáp.
— Không cần đến bệnh viện.
Tôi lấy điện thoại, gọi cho trợ lý xử lý hiện trường.
Rồi tự mình bắt một chiếc taxi về căn hộ.
Trong suốt quãng đường đó…
Tôi chỉ nghĩ đến một điều.
“Vụ tai nạn năm xưa là sao?”
“ Ai đã mất mạng trong hôm đó?”
“ Và Diệp Tư Hàm có liên quan gì?”
Vừa nghe tiếng mở cửa, Mộc Hy theo phản xạ ngẩng đầu lên nhìn tôi
Tôi đứng ở đó.
Bộ vest vốn chỉnh tề giờ nhăn nhúm đến khó coi.
Trên trán còn có một vệt máu đã khô một nửa.
Tôi nhìn thấy Mộc Hy chợt sững sờ.
Hoảng hốt.
Thì ra em vẫn còn lo lắng cho tôi sao?
— Chị bị thương?
Lời nói bật ra nhanh hơn cả suy nghĩ.
Tôi nhìn em
Đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc.
Nhưng chỉ dám lắc đầu.
— Không sao.
Mộc Hy cau mày.
Lần đầu tiên tôi thấy em lộ rõ vẻ khó chịu như vậy.
— Không sao?
Em nhìn vết máu còn chưa khô trên trán tôi.
— Người bình thường nào lại để bản thân thành ra thế này rồi bảo là không sao?
Tôi khẽ mỉm cười.
Nhưng nụ cười ấy chẳng có chút sức sống nào.
Em dường như còn muốn hỏi điều gì đó.
Ánh mắt nhiều lần dừng lại trên gương mặt tôi.
Rồi lại thôi.
Có lẽ em đã nhận ra sự mệt mỏi đang hiện rõ trong từng hơi thở của tôi.
Căn phòng rơi vào im lặng.
Tôi nhìn em.
Nhìn người con gái mình yêu hơn bất cứ điều gì trên đời.
Sau đó chậm rãi bước về phía em.
Từng bước.
Từng bước một.
Như thể chỉ cần đi nhanh hơn một chút...
Tôi sẽ không còn đủ can đảm để đứng trước mặt em nữa.
Giây phút đó, tôi thấy Mộc Hy khẽ cau mày.
Ánh mắt em dừng lại trên vết thương của tôi rất lâu.
Em mím môi.
Dường như có rất nhiều điều muốn nói.
Nhưng lòng tự tôn cuối cùng vẫn khiến em nuốt tất cả trở vào trong.
Còn tôi
Trong lòng có hàng ngàn câu muốn hỏi.
Nhưng không câu nào dám nói ra.
Bởi tôi sợ.
Sợ rằng một khi sự thật bị phơi bày...
Em sẽ lập tức rời khỏi cuộc đời tôi.
Sợ rằng lời cầu hôn trên xe chỉ là một lời nói dối được tính toán từ trước.
Và càng sợ hơn...
Em sẽ không cho tôi cơ hội tiếp tục yêu em.
— Chị có gì muốn nói sao?
Em là người lên tiếng trước.
Tôi khẽ cười.
Một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Vội quay mặt đi lau nhanh giọt nước mắt đang chực rơi.
— Không...
Giọng tôi khàn đặc.
— Tôi...
Tôi muốn hỏi em.
Muốn biết rốt cuộc điều gì là thật.
Nhưng khi nhìn thấy sự lo lắng thoáng qua trong mắt em...
Tôi lại không đủ can đảm hỏi nữa.
Tôi biết.
Em chỉ đang thương hại.
Chứ không phải tình yêu.
Đột nhiên cơn choáng váng ập đến dữ dội.
Tầm mắt tối sầm.
Hai chân mất hết sức lực.
Tôi chỉ kịp nhìn thấy gương mặt em thoáng biến sắc.
Rồi cả cơ thể đổ gục xuống nền nhà.
Trước khi ý thức hoàn toàn biến mất...
Bên tai dường như vang lên tiếng em gọi tên tôi.
Lần đầu tiên đầy hoảng loạn.
— Diệp Tư Hàm!
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com