Tần Nhất Hạ khóc.
Khóc xong lại tức.
Tức xong lại khóc tiếp.
Chiếc điện thoại trong tay suýt nữa bị cô bóp nát.
"..."
"..."
"..."
Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ cuối cùng trên màn hình.
【Thẩm Từ Uyên lấy thân đỡ kiếm, chết trong trận tuyết lớn ngoài thành.】
【Hưởng dương hai mươi sáu tuổi.】
【Kết thúc.】
Tần Nhất Hạ ngồi chết lặng trên giường.
Ba phút sau.
"Cái quái gì vậy?!"
Cô bật dậy.
"Đây là kết thúc kiểu gì?!"
"Người nên sống thì chết! Người nên yêu thì không yêu! Ông tác giả bị gì vậy?!"
Càng nghĩ càng tức.
Thẩm Từ Uyên là ai?
Là nam phụ được yêu thích nhất truyện.
Dung mạo như ngọc.
Tài trí hơn người.
Ôn hòa lễ độ.
Cả đời giúp nam nữ chính vượt qua vô số hiểm cảnh.
Kết quả cuối cùng...
Đỡ kiếm.
Chết.
Hết.
Tần Nhất Hạ tức đến mức suýt tăng huyết áp.
"Ít nhất cũng phải cho người ta lấy vợ chứ!"
"Không lấy vợ thì cũng phải sống chứ!"
"Đẹp trai như vậy mà chết trong tuyết? Ông có lương tâm không?"
Cô mở phần bình luận.
Ngón tay gõ nhanh như bay.
【Kính gửi tác giả Tống Tri Hành.】
【Ông có thù với nam phụ à?】
【Người tốt nhất truyện dựa vào đâu phải chết?】
【Ông biết độc giả khóc bao lâu không? Tôi khóc ba ngày ba đêm đấy!】
【Nếu không biết viết thì để tôi viết!】
【Tôi nói cho ông biết, nếu tôi xuyên vào đó, việc đầu tiên tôi làm là kéo Thẩm Từ Uyên tránh xa nam nữ chính tám trăm mét!】
【Không đỡ kiếm! Không hi sinh! Không chết trong tuyết!】
【Đừng động vào nam phụ của tôi!!!】
Viết xong.
Tần Nhất Hạ đọc lại từ đầu đến cuối.
Rất hài lòng.
Cô nhấn mạnh nút gửi.
"Được rồi."
"Xả giận xong rồi."
Đúng lúc ấy.
Bụp.
Cả căn phòng tối om.
Mất điện.
"..."
Tần Nhất Hạ chớp mắt.
"Mất điện?"
Bên ngoài, sấm chớp vang lên.
Ầm!
Một tia chớp xé ngang bầu trời.
Tần Nhất Hạ giật mình.
"Má ơi!"
Cô vừa đứng dậy định đi tìm đèn pin thì trước mắt tối sầm.
Cảm giác mất trọng lực ập đến.
Giống như bị người ta nhét vào máy giặt rồi bấm chế độ vắt cực mạnh.
"A a a a——"
"Tôi còn chưa lưu mật khẩu Wi-Fi!"
...
Không biết qua bao lâu.
Bên tai vang lên tiếng người huyên náo.
"Mau tránh ra!"
"Thẩm công tử đến rồi!"
"Nhường đường! Nhường đường!"
Tần Nhất Hạ mở mắt.
Trần nhà trắng tinh biến mất.
Điều đập vào mắt cô là...
Một mái hiên cổ kính.
Đèn lồng đỏ treo cao.
Người qua kẻ lại mặc cổ phục.
Có người đội nón, có người xách kiếm.
Còn cô...
Đang ngồi xổm giữa đường.
"..."
"..."
"..."
Tần Nhất Hạ chậm rãi cúi đầu.
Bộ váy màu hồng nhạt.
Ống tay rộng thùng thình.
Giày thêu hoa.
"..."
Cô ngẩng đầu.
Một chiếc xe ngựa chạm khắc tinh xảo đang chậm rãi tiến tới.
Đám đông xung quanh kích động.
"Là Thẩm công tử!"
"Thẩm công tử thật tuấn tú!"
"Không hổ là quân sư số một kinh thành!"
Ầm.
Trong đầu Tần Nhất Hạ như có sét đánh.
Thẩm...
Thẩm công tử?
Thẩm Từ Uyên?!
Cô đờ đẫn quay đầu nhìn xe ngựa.
Rèm xe khẽ lay động.
Một bàn tay trắng nõn đưa ra.
Ngón tay thon dài như ngọc.
Ngay sau đó.
Một nam tử mặc trường bào xanh nhạt bước xuống.
Dung mạo thanh nhã.
Ánh mắt ôn hòa.
Khí chất sạch sẽ như gió xuân tháng ba.
Giống hệt người trong những dòng chữ cô từng đọc vô số lần.
Thẩm Từ Uyên.
Nam phụ mà cô vừa mắng tác giả suốt năm nghìn chữ để đòi công bằng.
Tần Nhất Hạ há miệng.
"..."
Rồi hét lên.
"Thẩm Từ Uyên?!"
Cả con phố im lặng.
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cô.
Thẩm Từ Uyên cũng khựng lại.
Anh hơi nghiêng đầu nhìn thiếu nữ đang ngồi xổm giữa đường.
Ánh mắt bình tĩnh xen lẫn nghi hoặc.
Tần Nhất Hạ run run đưa tay chỉ vào anh.
"Anh..."
"Anh còn sống?"
Thẩm Từ Uyên: "..."
Mọi người: "..."
Một bà thím đứng bên cạnh nhỏ giọng.
"Cô nương này bị điên à?"
Tần Nhất Hạ: "..."
Không!
Cô không điên!
Là thế giới này điên rồi!
Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh như băng vang lên trong đầu cô.
【Đinh.】
【Chào mừng ký chủ đến với hệ thống sửa chữa cốt truyện.】
【Thông báo khẩn cấp.】
【Ba canh giờ nữa, Thẩm Từ Uyên sẽ trúng độc và tử vong lần thứ nhất.】
Tần Nhất Hạ: "...Cái gì cơ?"
【Xin ký chủ chuẩn bị cứu người.】
【Đếm ngược bắt đầu.】
【02:59:59】
Tần Nhất Hạ nhìn đồng hồ đếm ngược đang nhấp nháy trước mắt.
Lại nhìn Thẩm Từ Uyên vẫn đứng cách đó không xa.
"..."
"..."
"..."
Ba giây sau.
Tiếng hét thất thanh vang vọng khắp con phố.
"Ông tác giả chết tiệt——!"
"Ông thật sự muốn giết anh ấy ngay từ chương một à?!"
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com