Ánh kiếm lạnh lẽo xé toạc màn đêm.
Bóng đen lao thẳng về phía Tần Nhất Hạ.
Tất cả diễn ra quá nhanh.
Nhanh đến mức nàng chỉ kịp nhìn thấy ánh sáng bạc phản chiếu trong đôi mắt mình.
"..."
"..."
"..."
Xong rồi.
Đây là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu nàng.
Nhưng ngay giây tiếp theo—
Một bóng người chắn trước mặt nàng.
Keng!
Tiếng kiếm va chạm vang lên chói tai.
Tần Nhất Hạ mở to mắt.
"Thẩm Từ Uyên!"
Bàn tay cầm kiếm của anh khẽ run lên.
Máu đỏ chảy dọc theo cánh tay áo trắng.
Nhỏ xuống đất.
Tách.
Tách.
Tách.
"..."
"..."
"..."
Tần Nhất Hạ cảm thấy đầu óc trống rỗng.
"Ngài..."
"Ngài bị thương rồi..."
Thẩm Từ Uyên quay đầu nhìn nàng.
Giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ.
"Ta không sao."
"Không sao cái đầu ngài!"
Nàng gần như hét lên.
"Chảy máu rồi!"
"Chỉ là vết thương nhỏ."
"Nhỏ chỗ nào?!"
Đây là lần đầu tiên kể từ khi xuyên đến.
Tần Nhất Hạ thật sự nổi giận với anh.
Mà Thẩm Từ Uyên lại khựng người.
"..."
"...Xin lỗi."
Tần Nhất Hạ ngây người.
"...Hả?"
"Ta khiến nàng lo lắng."
"..."
"..."
"..."
Nàng tức đến đỏ cả mắt.
"Ngài xin lỗi cái gì chứ?!"
"Ngài phải biết quý trọng bản thân mình trước!"
"Ngài có biết tôi cực khổ thế nào mới cứu được ngài không?!"
"Ngài tưởng mạng mình rẻ lắm sao?!"
Giọng nàng run lên.
Mang theo nỗi sợ hãi mà chính nàng cũng không nhận ra.
"Ngài mà chết..."
"Tôi biết phải làm sao đây?"
Bầu không khí bỗng yên lặng.
Thẩm Từ Uyên nhìn nàng.
Thiếu nữ trước mặt đỏ hoe mắt.
Rõ ràng đang tức giận.
Nhưng bàn tay lại run rẩy.
Như thể người vừa bước qua Quỷ Môn Quan là nàng chứ không phải anh.
Trong lòng anh chợt mềm xuống.
"...Được."
"Hả?"
"Lần sau."
"Ta sẽ cẩn thận hơn."
"..."
"Ta không chết."
Giọng anh rất nhẹ.
"Ta đã hứa với nàng rồi."
Tần Nhất Hạ cắn môi.
"Ngài nhớ cho kỹ."
"Ừ."
"Nếu ngài dám chết..."
"Tôi sẽ xuống dưới kéo ngài lên."
Khóe môi Thẩm Từ Uyên cong lên.
"Được."
"Nếu thật sự có ngày đó."
"Ta sẽ chờ nàng."
"Phi phi phi!"
Tần Nhất Hạ lập tức che miệng anh.
"Không được nói gở!"
"..."
Lần đầu tiên.
Khoảng cách giữa hai người gần đến vậy.
Hơi thở giao hòa.
Đôi mắt chạm nhau.
Cả hai đồng thời cứng đờ.
"..."
"..."
"..."
Tiêu Cảnh Dật vừa chạy tới.
Nhìn thấy cảnh này.
Lập tức quay người.
"Xin lỗi."
"Ta đến không đúng lúc."
Tần Nhất Hạ như bị điện giật.
Lập tức rút tay lại.
"Không phải như ngươi nghĩ!"
Tống Tri Hành chạy tới phía sau.
"..."
"..."
"..."
"Ta nghĩ nên chọn ngày cưới vào mùa xuân."
"Tác giả!!!"
"Ta nói sai à?!"
"Ông câm miệng!"
Bên kia.
Huyền Dạ đã giao thủ với bóng đen.
Keng!
Keng!
Keng!
Kiếm quang lóe lên liên tiếp.
Bóng đen nghiến răng.
"Ngươi thật sự phản bội Thiên Sát Các!"
"Ta không phản bội."
Huyền Dạ lạnh lùng đáp.
"Ta có lương rồi."
"..."
"..."
"..."
Bóng đen tức đến run người.
"Ngươi vì tiền mà phản bội?!"
"Không."
"Vậy vì cái gì?"
Huyền Dạ nghiêm túc suy nghĩ.
Rồi đáp:
"..."
"Bao ăn ở."
Bóng đen: "..."
Tiêu Cảnh Dật: "..."
Tống Tri Hành: "..."
Tần Nhất Hạ: "..."
Ngay cả Thẩm Từ Uyên cũng khẽ day mi tâm.
Tần Nhất Hạ đau lòng.
"Huyền Dạ."
"Sao?"
"Ngươi đừng nói nữa."
"Tại sao?"
"Ta sợ người ta nghĩ chúng ta ngược đãi ngươi."
"..."
"Nhưng thật sự bao ăn ở."
"..."
Tần Nhất Hạ muốn ngất xỉu.
Đúng lúc ấy.
Bóng đen đột nhiên cười lạnh.
"Tần Nhất Hạ."
Mọi người đồng loạt nhìn sang.
Ánh mắt hắn ta đầy sát ý.
"Ngươi tưởng trở về Tần phủ là an toàn sao?"
"Tần phủ..."
"...mới là nơi nguy hiểm nhất."
Nụ cười trên môi hắn trở nên quỷ dị.
"Năm đó."
"Là có người muốn ngươi chết."
"Hiện tại."
"Vẫn vậy."
Đồng tử Tần đại nhân co rút.
"Ngươi là ai?!"
Bóng đen không trả lời.
Mà nhìn chằm chằm vào Tần Nhất Hạ.
"Con bé năm đó đáng lẽ không nên sống."
"Ngươi..."
"...không nên trở về."
Lời vừa dứt.
Hắn đột nhiên lấy ra một viên thuốc.
Nuốt xuống.
"Không ổn!"
Huyền Dạ biến sắc.
"Giữ hắn lại!"
Nhưng đã quá muộn.
Máu đen trào ra từ khóe miệng.
Bóng đen bật cười.
"Ha..."
"Ha ha..."
"Các ngươi..."
"...sẽ không tìm được chân tướng đâu."
Phịch!
Cơ thể hắn ngã xuống đất.
Không còn hơi thở.
Cả khoảng sân lâm vào im lặng chết chóc.
"..."
"..."
"..."
Tiêu Cảnh Dật bước tới kiểm tra.
Một lúc sau.
Hắn trầm giọng.
"Chết rồi."
Tần Nhất Hạ siết chặt tay.
"Hắn tự sát?"
"Ừ."
"Đầu mối mất rồi."
Nàng cúi đầu.
Bàn tay vô thức siết chặt vạt áo.
Đột nhiên.
Một bàn tay lạnh mát nhẹ nhàng bao lấy tay nàng.
Tần Nhất Hạ ngẩng đầu.
Là Thẩm Từ Uyên.
"Dù đầu mối mất."
"Chúng ta vẫn sẽ tìm ra."
"..."
"Ta sẽ giúp nàng."
Tần Nhất Hạ nhìn vết máu trên tay áo anh.
Lại nhìn đôi mắt dịu dàng ấy.
Bỗng nhiên.
Nàng cảm thấy chua xót.
Người này rõ ràng vừa bị thương.
Nhưng thứ đầu tiên nghĩ đến.
Vẫn là an ủi nàng.
"...Thẩm Từ Uyên."
"Hửm?"
"Ngài đúng là đồ ngốc."
"..."
"Nhưng."
Nàng mím môi.
"May mà ngài là đồ ngốc."
Nếu không.
Sẽ không có ai dịu dàng như vậy.
Cũng sẽ không có ai khiến nàng quyết tâm thay đổi số phận đến thế.
Thẩm Từ Uyên khẽ cười.
"Được."
"Nếu nàng nói vậy."
"Ta sẽ làm đồ ngốc của riêng nàng."
"..."
"..."
"..."
Tần Nhất Hạ đỏ bừng mặt.
Tiêu Cảnh Dật quay mặt đi.
"Ta không nên ở đây."
Tống Tri Hành ngồi bệt xuống đất.
Hai hàng nước mắt lăn dài.
"Cuối cùng..."
"Nam phụ nhà ta cũng biết nói lời khiến người ta rung động rồi..."
"Ta mãn nguyện
rồi..."
Hệ thống lạnh lùng vang lên.
【Đinh!】
【Tiến độ thay đổi kết cục của Thẩm Từ Uyên: 30%】
【Mở khóa ký ức mới.】
【Cảnh báo.】
【Kẻ chủ mưu thật sự... có liên quan đến hoàng thất.】
Tần Nhất Hạ chết lặng.
"..."
"..."
"..."
Nàng chậm rãi quay đầu nhìn Tống Tri Hành.
"Tác giả."
"Làm gì?"
"Ông viết truyện phá án thôi đúng không?"
"...Đúng."
"Vậy tại sao bây giờ lại kéo cả hoàng thất vào?!"
Tống Tri Hành ôm đầu gào khóc.
"Ta cũng muốn biết lắm đây!!!"
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com