Ánh trăng như nước.
Gió đêm khẽ lay động cành cây ngoài cửa sổ.
Tần Nhất Hạ khoanh tay, nhìn chằm chằm người đang đứng ngoài sân.
"..."
"..."
"..."
"Ngài vừa mới trèo tường đúng không?"
Thẩm Từ Uyên im lặng.
"Không."
"Ngài đừng nói dối."
"..."
"Ta đi cửa chính."
"..."
Tần Nhất Hạ hít sâu.
"Vậy cửa chính của Tần phủ nằm trên tường à?"
"..."
"..."
"..."
Thẩm Từ Uyên khẽ ho.
"Lần sau ta sẽ chú ý."
Tần Nhất Hạ đau lòng ôm ngực.
"Không phải vấn đề đó!"
"Vậy là gì?"
"Ngài là nam phụ dịu dàng, đoan chính!"
"Ừ."
"Sao bây giờ lại biết trèo tường rồi?!"
"..."
Thẩm Từ Uyên suy nghĩ vài giây.
Rồi bình tĩnh đáp:
"Do nàng dạy."
Tần Nhất Hạ: "..."
"Ta dạy ngài lúc nào?!"
"Nàng từng nói."
"Hả?"
"'Quy củ chết, người sống.'"
"..."
"'Biết linh hoạt mới sống lâu.'"
"..."
"..."
"..."
Tần Nhất Hạ ôm đầu.
Xong rồi.
Nàng thật sự dạy hư nam phụ rồi.
Bên ngoài.
Tống Tri Hành đang ngồi trên mái nhà.
Nghe được đoạn đối thoại.
Ông ôm ngực đau đớn.
"Ta nuôi nam phụ hai mươi mấy năm..."
"...một tháng bị con nhóc này dạy thành kẻ trèo tường."
Tiêu Cảnh Dật ngồi cạnh cắn hạt dưa.
"Ông nên vui mới phải."
"Vui cái gì?!"
"Hắn biết sống vì bản thân."
"..."
Tống Tri Hành bỗng im lặng.
...
Trong sân.
Tần Nhất Hạ cuối cùng cũng kéo Thẩm Từ Uyên vào phòng.
"Ngồi đi."
"..."
"Nửa đêm ngài đến đây làm gì?"
"Ta nói rồi."
"Lo cho nàng."
"..."
"Chỉ vậy thôi?"
"Ừ."
"Không tin."
"..."
Thẩm Từ Uyên cụp mắt.
Một lúc lâu sau.
Mới chậm rãi mở miệng.
"Ta sợ."
Tần Nhất Hạ sững người.
"Hả?"
"Ta sợ..."
Anh dừng lại.
Giọng nói rất khẽ.
"Ngày mai tỉnh dậy."
"Phát hiện tất cả chỉ là một giấc mơ."
"..."
"Nàng chưa từng xuất hiện."
"Ta vẫn là ta của trước kia."
Tim Tần Nhất Hạ khẽ thắt lại.
Người trước kia của Thẩm Từ Uyên...
Là người biết trước mình sẽ chết.
Là người chấp nhận số phận.
Không phản kháng.
Không mong chờ.
Lặng lẽ bước vào kết cục đã định.
Cho đến khi nàng xuất hiện.
Kéo anh ra khỏi bóng tối.
Tần Nhất Hạ cúi đầu.
"..."
"..."
"..."
"Ngài."
"Hửm?"
"Nắm tay không?"
"..."
Thẩm Từ Uyên ngẩn người.
"Hả?"
"Ngài không tin là thật đúng không?"
"..."
"Vậy nắm tay."
Tần Nhất Hạ chìa tay ra.
"Xem tôi có thật không."
Gương mặt thanh lãnh của Thẩm Từ Uyên hiếm khi xuất hiện vẻ bối rối.
"..."
"Được không?"
"..."
"...Được."
Bàn tay hơi lạnh khẽ chạm vào tay nàng.
Rồi từ từ nắm lại.
Rất nhẹ.
Như sợ làm đau nàng.
Tần Nhất Hạ chớp mắt.
"..."
"..."
"..."
"Ngài."
"Sao?"
"Tay ngài đẹp thật."
"..."
"Đừng nói lung tung."
"Tôi khen thật mà."
"..."
Tai Thẩm Từ Uyên đỏ lên.
Đúng lúc ấy.
"Cộp!"
Một hòn đá nhỏ rơi trúng cửa sổ.
Hai người giật mình quay đầu.
Bên ngoài.
Huyền Dạ đứng dưới gốc cây.
Vẫn ôm kiếm như cũ.
"..."
"..."
"..."
"Tại sao ngươi ở đây?"
Huyền Dạ nghiêm túc đáp.
"Ta đi tuần."
"Đi tuần đến phòng tiểu thư nhà người ta?"
"Ta là thị vệ."
"..."
"..."
"..."
Tần Nhất Hạ đau đầu.
"Huyền Dạ."
"Sao?"
"Ngươi có biết cái gì gọi là riêng tư không?"
"Không."
"..."
"Có cần học không?"
"Không."
"..."
Thẩm Từ Uyên day trán.
Tiêu Cảnh Dật ngồi trên mái nhà cười đến đau bụng.
"Ta không được rồi!"
"Tần phủ đúng là náo nhiệt."
Ngay lúc ấy.
Huyền Dạ đột nhiên ngẩng đầu.
Ánh mắt lạnh đi.
"Có người."
Nụ cười trên môi Tiêu Cảnh Dật biến mất.
"Ở đâu?"
"Mái phía đông."
Chưa dứt lời.
Một bóng đen lao vút đi.
Huyền Dạ lập tức đuổi theo.
"Đứng lại!"
"Khoan đã!"
Tần Nhất Hạ vừa mở miệng.
Huyền Dạ đã biến mất.
"..."
"..."
"..."
"Nhanh quá."
Thẩm Từ Uyên đứng dậy.
"Ta đi xem."
"Không được!"
Tần Nhất Hạ lập tức nắm lấy tay áo anh.
"Ngài quên lời hứa rồi sao?"
"..."
"Đi đâu cũng phải báo với tôi."
"..."
Thẩm Từ Uyên nhìn bàn tay nhỏ đang nắm lấy tay áo mình.
Khóe môi khẽ cong lên.
"Được."
"Vậy chúng ta cùng đi."
...
Phía đông Tần phủ.
Huyền Dạ chặn đường bóng đen.
Lưỡi kiếm lóe sáng.
"Ngươi là ai?"
Bóng đen cười khàn.
"Không ngờ..."
"Thiên Sát Các lại phản bội."
"Ta không phản bội."
"Ồ?"
"Ta đổi nghề."
"..."
"..."
"..."
Bóng đen im lặng.
Lần đầu tiên trong đời.
Có lẽ hắn không ngờ.
Sát thủ đứng đầu Thiên Sát Các...
Lại nói ra câu:
> "Ta đổi nghề."
Ngay sau đó.
Bóng đen cười lạnh.
"Vậy ngươi chết cùng bọn chúng đi."
Một luồng sát khí bùng lên.
Mà phía sau.
Tần Nhất Hạ vừa chạy vừa thở hổn hển.
"Tại sao..."
"...mọi người..."
"...đều chạy nhanh như vậy chứ?!"
Nàng chống đầu gối.
Mệt muốn chết.
Rồi ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy bóng đen đối diện Huyền Dạ.
Ánh mắt nàng bỗng cứng lại.
Bởi vì...
Người đó đeo trên thắt lưng một miếng ngọc bội.
Mà hình hoa văn trên đó.
Hoàn toàn giống với hoa văn nàng nhìn thấy trong một đoạn ký ức chớp nhoáng lúc chiều nay.
Tần Nhất Hạ vô thức thốt lên:
"...Là ngươi!"
Bóng đen khựng lại.
"Cô nhớ ra rồi?"
Tần Nhất Hạ tái mặt.
Trong đầu vang lên tiếng khóc của một đứa trẻ.
Ánh lửa.
Bóng tối.
Một bàn tay kéo nàng đi.
Và giọng nói lạnh lùng của ai đó.
> "Con bé này không thể sống."
Đầu nàng đau nhói.
"Tần Nhất Hạ!"
Giọng Thẩm Từ Uyên vang lên đầy lo lắng.
Nhưng trước khi nàng kịp trả lời—
Bóng đen đã lao thẳng về phía nàng.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng.
> "Nếu đã nhớ ra..."
> "Vậy ngươi phải chết!"
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com