“Anh không tin.”
“Sau đó?”
“Ông ấy rời đi.”
“Rồi một chiếc xe lao tới.”
“Anh bị đâm?”
“Không.”
Mặc Cảnh lắc đầu.
“Người bị đâm là một người khác.”
“Vậy người chết…”
“Là người đã được chuẩn bị từ trước.”
An Nhiên lạnh sống lưng.
“Ý anh là…”
“Có một thi thể được chuẩn bị để thay thế anh.”
Mặc Thâm nhìn anh trai.
“Vậy lúc đó…”
“Anh đã biến mất.”
“Đi đâu?”
“Ra nước ngoài.”
“Với ai?”
Mặc Cảnh không trả lời.
Tô Nhược Lam bước tới.
“Với tôi.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Cô?”
“Đúng.”
“Cô giúp anh ấy?”
“Đúng.”
“Vì sao?”
Tô Nhược Lam nhìn anh.
“Bởi vì nếu không làm vậy…”
“Anh ấy sẽ chết thật.”
Mặc Thâm im lặng rất lâu.
Cuối cùng anh hỏi:
“Vậy tại sao anh không quay về?”
Mặc Cảnh nhìn em trai.
“Bởi vì người đứng sau mọi chuyện vẫn còn ở Tần gia.”
“Ai?”
“Anh chưa có bằng chứng.”
“Nhưng anh biết?”
“Biết.”
“Là ai?”
Mặc Cảnh không trả lời.
An Nhiên bỗng hỏi:
“Có liên quan đến cha anh không?”
Mặc Cảnh nhìn cô.
“Có.”
Mặc Thâm lập tức quay lại.
“Anh đừng nói…”
“Cha em biết.”
“Biết cái gì?”
“Biết anh còn sống.”
Mặc Thâm sững người.
“Không thể.”
“Ông ấy biết.”
“Vậy tại sao ông ấy không nói với em?”
Mặc Cảnh nhìn anh.
“Bởi vì chính ông ấy là người yêu cầu anh biến mất.”
Căn phòng im lặng.
An Nhiên cảm thấy đầu óc trở nên hỗn loạn.
“Nhưng nếu cha anh muốn anh biến mất…”
“Thì tại sao ông ấy lại chết?”
Mặc Cảnh nhìn cô.
“Đó mới là vấn đề.”
“Cha anh…”
“Không chết vì bệnh.”
Mặc Thâm lập tức ngẩng đầu.
“Anh nói gì?”
“Ông ấy bị đầu độc.”
“Không thể.”
“Anh đã điều tra.”
“Có bằng chứng?”
“Có.”
Mặc Cảnh lấy một tập hồ sơ khác.
“Nhưng anh chưa từng dám đưa cho em.”
Mặc Thâm nhận lấy.
Trang đầu tiên là kết quả xét nghiệm.
Ngày tháng.
Chữ ký.
Và một dòng kết luận.
Nồng độ độc tố trong máu vượt mức tử vong.
Mặc Thâm đứng chết lặng.
“Không…”
Anh lật từng trang.
“Không thể…”
Mặc Cảnh nói:
“Anh đã tìm được người mua loại thuốc đó.”
“Ai?”
“Một công ty dược.”
“Người ký hợp đồng?”
Mặc Cảnh nhìn anh.
“Tần Minh Viễn.”
An Nhiên lập tức nhớ đến người chú vừa chĩa súng vào họ.
“Chú của anh?”
“Đúng.”
Mặc Thâm siết chặt tập hồ sơ.
“Vậy chú ấy giết cha?”
“Anh chưa chắc.”
“Nhưng anh có bằng chứng.”
“Có người đứng sau ông ta.”
“Là ai?”
Mặc Cảnh nhìn Mặc Thâm.
“Người đó…”
“Chính là người đang kiểm soát Tần thị hiện tại.”
Mặc Thâm khựng lại.
“Không phải chú.”
“Không.”
“Không phải cha.”
“Không.”
“Vậy…”
Mặc Cảnh nhìn An Nhiên.
“Là người mà em từng gặp.”
An Nhiên cau mày.
“Ai?”
Mặc Cảnh chưa kịp trả lời.
Điện thoại của anh đột nhiên rung.
Anh nhìn màn hình.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
Mặc Thâm hỏi:
“Ai gọi?”
“Không biết.”
Màn hình chỉ hiện một dãy số.
Không có tên.
Mặc Cảnh bắt máy.
“Alô?”
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có tiếng thở.
Mặc Cảnh nhìn Mặc Thâm.
Sau đó sắc mặt trở nên lạnh hẳn.
“Anh hiểu rồi.”
Anh tắt máy.
“Có chuyện gì?”
“Chúng ta phải rời khỏi đây.”
“Ngay bây giờ?”
“Ngay.”
Ba người vừa bước ra khỏi căn phòng 307.
Một chiếc xe đen đậu phía cuối hành lang.
Mặc Cảnh lập tức kéo An Nhiên về phía sau.
“Đứng sau anh.”
Mặc Thâm cũng bước lên.
“Anh biết họ?”
“Không.”
“Vậy…”
“Nhưng họ biết chúng ta.”
Cửa xe mở.
Một người đàn ông bước xuống.
Không có súng.
Không có vệ sĩ.
Chỉ một mình.
An Nhiên nhìn người đó.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Mẹ…”
Mặc Thâm quay lại.
“Gì?”
Người phụ nữ đứng cách họ vài mét.
Là mẹ của Mặc Thâm.
Nhưng bà không hề giống người mẹ mà An Nhiên từng gặp.
Ánh mắt lạnh lùng.
Khuôn mặt không có chút hoảng loạn.
Bà nhìn Mặc Cảnh.
“Con trai.”
Mặc Cảnh đứng im.
“Cuối cùng con cũng chịu trở về.”
Mặc Thâm không thể tin.
“Mẹ biết?”
Bà nhìn anh.
“Biết.”
“Biết anh ấy còn sống?”
“Biết.”
“Suốt sáu năm?”
“Ừ.”
Mặc Thâm bật cười.
“Vậy tất cả mọi người đều biết.”
Anh nhìn từng người.
“Chỉ có con là không.”
Không ai trả lời.
Mẹ anh bước tới.
“Mặc Thâm.”
“Đừng gọi con.”
“Con phải nghe mẹ.”
“Không.”
Anh lắc đầu.
“Con đã nghe đủ rồi.”
Bà nhìn An Nhiên.
“Còn cháu…”
An Nhiên im lặng.
“Cháu không nên biết những chuyện này.”
“Nhưng cháu đã biết.”
“Vậy cháu càng phải hiểu…”
Bà nhìn cô.
“Người mà cháu yêu sẽ không bao giờ có một cuộc sống bình thường.”
An Nhiên khựng lại.
Mặc Thâm bước lên trước.
“Đừng nói với cô ấy.”
“Ta chỉ nói sự thật.”
“Con sẽ bảo vệ cô ấy.”
“Con không bảo vệ nổi.”
Mặc Thâm lạnh giọng:
“Con sẽ.”
Mẹ anh nhìn anh.
“Con giống cha con.”
“Vậy càng tốt.”
Bà khẽ thở dài.
“Nhưng có một chuyện…”
Bà nhìn Mặc Cảnh.
“Anh trai con chưa nói.”
Mặc Thâm quay lại.
“Chuyện gì?”
Mẹ anh nhìn An Nhiên.
“Người con gái năm đó…”
“Không phải người duy nhất ở bãi đỗ xe.”
An Nhiên sững người.
“Còn một người nữa.”
“Ai?”
Bà đáp:
“Cháu.”
“Cháu?”
“Đêm đó…”
“Cháu đã tận mắt nhìn thấy người nổ súng.”
An Nhiên cứng người.
Ký ức lập tức ùa về.
Tiếng mưa.
Ánh đèn xe.
Một tiếng súng.
Một người ngã xuống.
Và cô...
đã nhìn thấy khuôn mặt người cầm súng.
An Nhiên ôm đầu.
“Không…”
Mặc Thâm lập tức đỡ cô.
“An Nhiên!”
“Em nhớ rồi…”
“Đừng ép mình.”
“Không…”
Cô ngẩng lên.
Nước mắt đã tràn ra.
“Em nhớ người đó.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Là ai?”
An Nhiên run rẩy.
Cô nhìn người phụ nữ trước mặt.
Sau đó nhìn Mặc Cảnh.
Cuối cùng...
ánh mắt dừng lại ở Tô Nhược Lam.
“Là cô.”
Tô Nhược Lam sững người.
“An Nhiên…”
“Chính cô đã cầm súng.”
Mọi người đồng loạt im lặng.
An Nhiên nhìn cô.
“Em đã nhìn thấy.”
“Cô là người đã bắn…”
“Không.”
Tô Nhược Lam lắc đầu.
“Không phải tôi.”
“Em nhìn thấy cô!”
“Đúng.”
“Vậy tại sao cô phủ nhận?”
Tô Nhược Lam nhìn cô.
Ánh mắt lần đầu tiên lộ ra sự đau đớn.
“Bởi vì…”
Cô chậm rãi nói:
“Người mà em nhìn thấy…”
“Là chị gái sinh đôi của tôi.”
An Nhiên chết lặng.
Mặc Thâm cũng sững người.
“Cô có chị gái?”
Tô Nhược Lam gật đầu.
“Có.”
“Cô ấy tên gì?”
Tô Nhược Lam nhìn An Nhiên.
“Tô Nhược Vân.”
Mặc Cảnh đột nhiên lên tiếng:
“Không.”
Mọi người quay lại.
Anh nhìn Tô Nhược Lam.
“Không phải chị gái cô.”
“Cô ấy là…”
Mặc Cảnh dừng lại.
Ánh mắt trở nên nặng nề.
“Con gái của Tần Mặc Phong.”
Căn phòng hoàn toàn chết lặng.
An Nhiên nhìn Mặc Cảnh.
“Vậy Tô Nhược Vân…”
Mặc Cảnh gật đầu.
“Là người mà tất cả chúng ta đã tìm suốt sáu năm.”
Tô Nhược Lam nhắm mắt.
“Và bây giờ…”
Cô nhìn An Nhiên.
“Cô ấy đã biết cô nhớ lại.”
Ở ngoài cửa, điện thoại của Mặc Thâm đột nhiên rung.
Một tin nhắn mới.
Chỉ có một dòng:
“Đừng tìm tôi nữa.”
“Nếu không, lần tiếp theo người chết sẽ là Hạ An Nhiên.”
Tin nhắn vẫn sáng trên màn hình điện thoại.
“Đừng tìm tôi nữa.”
“Nếu không, lần tiếp theo người chết sẽ là Hạ An Nhiên.”
Tần Mặc Thâm đọc đi đọc lại hai dòng chữ ấy.
Sắc mặt anh lạnh đến đáng sợ.
An Nhiên đứng bên cạnh nhìn anh.
“Là cô ấy?”
Mặc Thâm không trả lời.
“Người gửi tin nhắn là Tô Nhược Vân?”
“Không biết.”
“Nhưng cô ta biết em nhớ lại.”
“Có thể.”
“Vậy…”
An Nhiên còn chưa nói hết, Mặc Thâm đã cất điện thoại.
“Chúng ta rời khỏi đây.”
Mẹ anh lập tức nói:
“Không được.”
Mặc Thâm quay lại.
“Vì sao?”
“Bên ngoài có người đang theo dõi.”
“Con biết.”
“Vậy con còn muốn ra?”
“Con không thể để An Nhiên ở đây.”
“Ở đâu cũng nguy hiểm.”
“Vậy thì con sẽ đưa cô ấy đến nơi an toàn.”
Mẹ anh nhìn anh thật lâu.
“Con nghĩ mình có thể bảo vệ con bé sao?”
Mặc Thâm không do dự.
“Có.”
“Bằng mạng sống của con?”
“Có.”
An Nhiên nhìn anh.
Cô chưa từng thấy anh trả lời một câu hỏi như vậy.
Không suy nghĩ.
Không do dự.
Chỉ có một sự chắc chắn tuyệt đối.
Cô bước tới.
“Mặc Thâm.”
Anh quay sang.
“Em không cần anh lấy mạng mình để bảo vệ em.”
“Anh biết.”
“Vậy đừng nói những câu như thế.”
“Anh không nói để em cảm động.”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
“Anh nói vì đó là sự thật.”
An Nhiên không thể nói thêm.
Mặc Cảnh lên tiếng:
“Đừng đi bằng cửa chính.”
Mặc Thâm nhìn anh.
“Anh có cách khác?”
“Có.”
Anh lấy điện thoại ra.
“Nhưng trước khi đi…”
Mặc Cảnh nhìn An Nhiên.
“Anh cần nói chuyện riêng với em.”
Mặc Thâm lập tức cau mày.
“Có chuyện gì anh nói ở đây.”
“Không.”
Mặc Cảnh lắc đầu.
“Chuyện này liên quan đến ký ức của cô ấy.”
An Nhiên nhìn Mặc Thâm.
“Em sẽ nói chuyện với anh ấy.”
“Không.”
“Anh…”
“An Nhiên.”
Mặc Thâm nắm lấy cổ tay cô.
“Anh không muốn em ở một mình với anh ấy.”
Mặc Cảnh bật cười.
“Em vẫn ghen như ngày trước.”
Mặc Thâm lạnh lùng nhìn anh.
“Không liên quan đến chuyện đó.”
“Vậy sao?”
Mặc Cảnh nhìn sang An Nhiên.
“Em trai anh sợ mất em.”
An Nhiên đỏ mặt.
“Mặc Cảnh!”
Mặc Thâm nhìn anh trai.
“Anh đừng nói nữa.”
Mặc Cảnh cười.
“Được.”
Anh bước đến cạnh An Nhiên.
“Anh chỉ muốn hỏi em một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Đêm đó…”
“Em có nhìn thấy khuôn mặt của người bắn súng rõ không?”
An Nhiên im lặng.
“Có.”
“Chắc chắn?”
“Ừ.”
“Vậy tại sao sáu năm qua em không nhớ?”
“Em không biết.”
“Không phải không nhớ.”
Mặc Cảnh nói chậm rãi.
“Là bị người khác khiến em quên.”
An Nhiên sững người.
“Anh nói gì?”
“Sau khi sự việc xảy ra, em bị ngất.”
“Anh đã đưa em đến bệnh viện.”
“Sau đó…”
“Có người đã dùng thuốc để khiến ký ức của em bị gián đoạn.”
An Nhiên lạnh người.
“Thuốc?”
“Ừ.”
“Là ai?”
Mặc Cảnh nhìn cô.
“Tô Nhược Lam.”
An Nhiên quay sang.
Tô Nhược Lam đứng cách đó không xa.
Cô không phủ nhận.
“Đúng.”
An Nhiên nhìn cô.
“Cô đã làm vậy?”
“Có.”
“Vì sao?”
“Vì em đã nhìn thấy quá nhiều.”
“Nhưng cô không thể tự ý làm như vậy.”
“Tôi biết.”
“Vậy tại sao?”
Tô Nhược Lam im lặng.
Một lúc sau cô nói:
“Bởi vì nếu lúc đó em nhớ hết…”
“Em đã chết.”
Căn phòng im lặng.
An Nhiên nhìn cô.
“Cô nghĩ em sẽ không chết nếu quên?”
“Ít nhất em còn sống.”
“Cô biết em đã sống như thế nào không?”
Tô Nhược Lam không trả lời.
“Em đã nghĩ Mặc Thâm bỏ đi vì em.”
“Em nghĩ mình đã làm anh ấy tổn thương.”
“Em nghĩ anh ấy không còn yêu em.”
An Nhiên cắn môi.
“Trong khi sự thật là…”
Cô nhìn Mặc Thâm.
“Anh ấy phải bỏ đi vì tất cả những chuyện này.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Anh xin lỗi.”
An Nhiên lắc đầu.
“Không.”
“Anh xin lỗi vì đã để em một mình.”
“Anh cũng không biết.”
“Nhưng anh đáng lẽ phải tìm cách nói với em.”
An Nhiên nhìn anh.
“Anh không thể.”
“Anh có thể.”
“Không.”
Cô khẽ cười.
“Anh biết tính em mà.”
Mặc Thâm im lặng.
“Ngày đó nếu anh nói với em có người đang đe dọa anh…”
“Em sẽ không bỏ đi.”
“Em sẽ tìm cách giúp anh.”
“Cho nên anh không nói.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Anh không muốn em chết vì anh.”
An Nhiên cúi đầu.
Một lúc lâu sau, cô mới nói:
“Nhưng anh có biết điều gì đáng sợ hơn không?”
“Gì?”
“Là em đã nghĩ…”
“Anh không còn yêu em.”
Mặc Thâm khựng lại.
Cô ngẩng đầu.
“Suốt sáu năm.”
“Em nghĩ anh đã quên.”
“Anh không quên.”
“Em biết.”
“Bây giờ em biết.”
Mặc Thâm nhìn cô.
Ánh mắt anh mềm xuống.
“An Nhiên.”
“Ừ?”
“Anh chưa từng quên.”
Mặc Cảnh quay mặt đi.
Tô Nhược Lam cũng im lặng.
Mẹ Mặc Thâm thở dài.
“Đủ rồi.”
Bà nhìn con trai.
“Các con có thể nói chuyện tình cảm sau.”
Mặc Thâm nhíu mày.
“Hiện tại có người đang muốn giết An Nhiên.”
“Đúng.”
Bà lấy một chiếc chìa khóa ra.
“Cho nên các con phải đến nơi này.”
Mặc Thâm nhận lấy.
“Đây là đâu?”
“Nhà cũ của ông ngoại con.”
“Không ai biết nơi đó.”
“Chính vì vậy mới an toàn.”
An Nhiên hỏi:
“Còn mọi người?”
“Chúng ta sẽ ở lại.”
Mặc Thâm lập tức phản đối.
“Không.”
“Con phải đi.”
“Còn mẹ?”
“Ta có cách của ta.”
“Mẹ…”
Bà nhìn anh.
“Lần này hãy tin mẹ.”
Mặc Thâm im lặng.
Cuối cùng anh gật đầu.
“Được.”
Hai mươi phút sau.
Mặc Thâm và An Nhiên rời khỏi tòa nhà bằng một chiếc xe khác.
Mưa bên ngoài ngày càng lớn.
An Nhiên ngồi ở ghế phụ.
Cô không nói gì.
Mặc Thâm tập trung lái xe.
Một lúc sau anh hỏi:
“Em sợ không?”
“Có.”
“Anh cũng vậy.”
An Nhiên quay sang.
“Anh cũng sợ?”
“Ừ.”
“Anh sợ gì?”
Mặc Thâm nhìn đường phía trước.
“Anh sợ không bảo vệ được em.”
An Nhiên im lặng.
“Còn em?”
“Em sợ…”
Cô dừng lại.
“Anh lại biến mất.”
Bàn tay Mặc Thâm trên vô lăng siết chặt.
“Anh sẽ không.”
“Anh từng biến mất sáu năm.”
“Lần đó là vì…”
“Em biết.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Nhưng em vẫn sợ.”
Mặc Thâm không nói.
Một lát sau, anh đưa tay sang.
Nắm lấy tay cô.
An Nhiên nhìn xuống.
Bàn tay hai người đan vào nhau.
“Anh ở đây.”
Anh nói.
“Cho dù chuyện gì xảy ra…”
“Anh vẫn ở đây.”
An Nhiên không rút tay lại.
Khoảng một tiếng sau.
Chiếc xe dừng trước một căn nhà nhỏ nằm sâu trong vùng ngoại ô.
Không có biển tên.
Không có camera.
Xung quanh chỉ có cây cối.
Mặc Thâm mở cửa.
“Đến rồi.”
An Nhiên bước xuống.
Căn nhà rất cũ.
Nhưng bên trong sạch sẽ.
Có lẽ vẫn có người thường xuyên đến dọn dẹp.
“Anh từng đến đây?”
“Lúc nhỏ.”
“Ông ngoại anh sống ở đây?”
“Ừ.”
“Sau đó?”
“Ông mất rồi.”
Hai người bước vào.
Mặc Thâm bật đèn.
Căn phòng khách đơn giản.
Một chiếc ghế sofa.
Một tủ sách.
Một chiếc đàn piano cũ.
An Nhiên bước đến.
Cô cầm lên.
Trong ảnh là một gia đình.
Cha mẹ Mặc Thâm.
Mặc Cảnh.
Và Mặc Thâm lúc còn nhỏ.
Cô nhìn thật lâu.
“Anh hồi nhỏ…”
“Rất nghịch.”
“Em không nghĩ vậy.”
“Anh từng đập vỡ kính nhà hàng.”
An Nhiên bật cười.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com