“Tần tổng.”
“Có chuyện gì?”
“Chúng tôi vừa kiểm tra lại hồ sơ cũ.”
“Ừ.”
“Có một chuyện rất kỳ lạ.”
Trợ lý đặt tài liệu xuống.
“Ngày xảy ra tai nạn của đại thiếu gia…”
Mặc Thâm nhìn.
“Có một cuộc gọi được thực hiện từ điện thoại của anh ấy.”
“Cho ai?”
Trợ lý đáp:
“Cho số của cô Hạ.”
Mặc Thâm bất động.
“Thời gian?”
“Mười một giờ bốn mươi ba phút đêm.”
“Trước khi xảy ra tai nạn?”
“Khoảng hai mươi phút.”
Mặc Thâm nhìn chằm chằm vào dòng số điện thoại.
Đó là số điện thoại cũ của An Nhiên.
Số mà cô đã đổi sau khi tốt nghiệp.
“Có ghi âm không?”
“Không.”
“Kiểm tra vị trí.”
“Đang làm.”
Mặc Thâm đứng dậy.
“Còn một việc.”
“Vâng.”
“Điều tra Chu Dịch.”
Trợ lý khựng lại.
“Chu Dịch?”
“Ừ.”
“Ông ta đã biến mất sáu năm.”
“Anh biết.”
“Vậy…”
Mặc Thâm nhìn anh ta.
“Nhưng nếu ông ta còn sống…”
Anh dừng lại.
“Chúng ta phải tìm được ông ta trước người khác.”
Tối.
An Nhiên nhận được cuộc gọi từ Mặc Thâm.
“Anh đã biết chưa?”
“Biết.”
“Có phải anh trai anh từng gọi cho em?”
“Ừ.”
“Anh nghĩ ông ấy muốn nói gì?”
“Anh không biết.”
“Nhưng anh ấy gọi cho em trước khi xảy ra tai nạn.”
“Anh biết.”
“Vậy có khả năng…”
“An Nhiên.”
Giọng anh đột nhiên nghiêm túc.
“Em đừng tự điều tra chuyện này.”
“Tại sao?”
“Bởi vì từ lúc này, em không chỉ đối mặt với đối thủ thương mại.”
“Em biết.”
“Không.”
Mặc Thâm nói chậm rãi.
“Em chưa biết.”
“Vậy anh nói cho em biết.”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Anh trai anh không chỉ điều tra chuyện rò rỉ thiết kế.”
“Còn gì nữa?”
“Anh ấy đã điều tra một đường dây chuyển tiền bất hợp pháp.”
An Nhiên sững người.
“Liên quan đến ai?”
“Rất nhiều công ty.”
“Trong đó có Tần thị?”
“Có.”
Cô im lặng.
“Có cả Thiên Lam.”
“Vậy…”
“Vụ việc sáu năm trước không đơn giản là một vụ trộm thiết kế.”
“…”
“Có người muốn che giấu thứ lớn hơn rất nhiều.”
An Nhiên siết chặt điện thoại.
“Và anh trai anh đã phát hiện?”
“Đúng.”
“Rồi ông ấy chết.”
“Ừ.”
Cô không nói gì.
Mặc Thâm bỗng hỏi:
“An Nhiên.”
“Ừ?”
“Em còn nhớ cuộc gọi sáu năm trước không?”
“Không.”
“Nếu nhớ ra…”
Anh dừng lại.
“Đừng tự mình xử lý.”
“Em biết.”
“Gọi anh.”
“Được.”
Cô định cúp máy.
Nhưng bất chợt hỏi:
“Mặc Thâm.”
“Ừ?”
“Nếu ngày đó anh không ra nước ngoài…”
Anh im lặng.
“Chuyện gì sẽ xảy ra?”
Rất lâu sau.
Anh mới đáp:
“Có lẽ anh sẽ không thể bảo vệ em.”
An Nhiên sững người.
“Vì sao?”
“Bởi vì lúc đó anh cũng không biết mình đang đối mặt với ai.”
Cô cúi đầu.
“Vậy bây giờ?”
“Bây giờ…”
Giọng anh dịu xuống.
“Anh sẽ không để em một mình.”
An Nhiên không nói gì.
Một lúc sau cô mới khẽ đáp:
“Được.”
Đêm đó.
An Nhiên không ngủ.
Cô mở ngăn kéo cũ.
Trong góc sâu nhất là một chiếc hộp nhỏ.
Cô đã giữ nó suốt sáu năm.
Bên trong là những món đồ thời đại học.
Một cây bút.
Một chiếc vé xe buýt.
Một tấm ảnh.
Và...
Một mảnh giấy đã ố màu.
An Nhiên mở ra.
Trên đó là vài dòng chữ viết tay.
Cô không nhớ mình đã giữ nó từ bao giờ.
“Nếu một ngày em gặp chuyện, hãy tìm Mặc Thâm.”
An Nhiên chết lặng.
Cô nhìn nét chữ.
Không phải của cô.
Cũng không phải của Mặc Thâm.
Bên dưới có một cái tên.
Tần Mặc Cảnh.
Đúng lúc đó, điện thoại sáng lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Cô đã nhớ ra rồi sao?”
An Nhiên nhìn màn hình.
Tin nhắn thứ hai lập tức xuất hiện.
“Vậy cô nên nhớ thêm một chuyện.”
“Đêm đó, người Tần Mặc Cảnh gọi trước khi chết không phải cô.”
“Là một người khác.”
An Nhiên nhìn chằm chằm vào màn hình.
Tim cô đập mạnh.
Tin nhắn cuối cùng xuất hiện.
“Và người đó hiện đang ở bên cạnh cô.”
Cô ngẩng đầu.
Ngoài cửa sổ, một chiếc xe màu đen đang đỗ dưới đường.
Đèn xe bật sáng.
An Nhiên nhận ra biển số.
Là xe của Mặc Thâm.
Nhưng...
Mặc Thâm vừa mới gọi cho cô cách đây chưa đầy mười phút.
Nếu anh đang ở ngoài kia...
Vậy người cô vừa nói chuyện qua điện thoại là ai?
An Nhiên lập tức gọi lại.
Đầu dây bên kia không bắt máy.
Cô gọi lần thứ hai.
Vẫn không.
Lần thứ ba.
Một giọng nói vang lên.
Không phải Mặc Thâm.
Là một giọng đàn ông trầm thấp.
“Cuối cùng cô cũng nhận ra.”
An Nhiên lạnh sống lưng.
“Ai?”
Người đó bật cười.
“Người mà cô đã quên sáu năm.”
Cuộc gọi bị ngắt.
An Nhiên nhìn chiếc xe bên dưới.
Cửa xe từ từ mở ra.
Một người đàn ông bước xuống.
Ánh sáng quá tối nên cô không nhìn rõ mặt.
Nhưng trên cổ tay anh ta...
Có một chiếc đồng hồ màu đen.
Giống hệt chiếc đồng hồ trong đoạn video.
An Nhiên đứng bất động.
Cô chợt hiểu.
Có lẽ...
Sáu năm trước chưa bao giờ thật sự kết thúc.
Nó chỉ đang quay trở lại.
Hạ An Nhiên đứng bất động trước cửa sổ.
Chiếc xe màu đen vẫn đỗ bên dưới.
Người đàn ông vừa bước xuống đang đứng dưới ánh đèn đường.
Cô không nhìn rõ mặt anh ta.
Nhưng chiếc đồng hồ trên cổ tay thì quá rõ ràng.
Mặt đồng hồ màu đen.
Dây da nâu.
Viền bạc.
Giống hệt người đàn ông trong đoạn video sáu năm trước.
Điện thoại trong tay An Nhiên vẫn đang kết nối.
Đầu dây bên kia đã không còn tiếng động.
Cô nhìn xuống.
Người đàn ông dưới đường bỗng ngẩng đầu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
An Nhiên lập tức lùi khỏi cửa sổ.
Cô kéo rèm lại.
Tim đập nhanh.
Không phải vì sợ.
Mà vì cô đang cố suy nghĩ.
Người đó biết cô đã nhớ.
Biết chuyện sáu năm trước.
Biết Mặc Thâm.
Thậm chí còn biết có một người đang ở bên cạnh cô.
Nhưng nếu người đó thật sự muốn làm hại cô...
Tại sao lại để cô nhìn thấy mình?
Trừ khi...
Đây là một lời cảnh cáo.
Điện thoại lại rung.
Một tin nhắn.
“Đừng gọi cho Tần Mặc Thâm.”
An Nhiên nhìn dòng chữ.
Cô lập tức gọi cho anh.
Lần này, điện thoại vừa đổ chuông đã được bắt máy.
“An Nhiên?”
Là giọng Mặc Thâm.
Cô thở phào.
“Anh đang ở đâu?”
“Trên đường.”
“Ở đâu?”
“Khoảng mười phút nữa đến.”
An Nhiên nhìn xuống đường.
Chiếc xe màu đen vẫn còn đó.
Cô hỏi:
“Xe của anh đang ở dưới nhà tôi?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Một giây.
Hai giây.
“Không.”
An Nhiên sững người.
“Anh nói gì?”
“Xe của anh đang ở đường Trung Hoàn.”
Cô lập tức nhìn xuống.
Chiếc xe màu đen vẫn đứng đó.
“Mặc Thâm…”
Giọng cô thấp xuống.
“Có một chiếc xe giống xe anh đang ở dưới nhà em.”
Đầu dây bên kia lập tức trở nên im lặng.
Sau đó giọng anh lạnh xuống.
“Em khóa cửa chưa?”
“Rồi.”
“Khóa tất cả cửa sổ.”
“Được.”
“Không được ra ngoài.”
“Ừ.”
“Anh đang đến.”
An Nhiên hỏi:
“Người đó là ai?”
“Anh chưa biết.”
“Nhưng…”
“An Nhiên.”
Giọng anh nghiêm túc đến mức khiến cô lập tức im lặng.
“Anh sẽ đến.”
“Em không được mở cửa cho bất kỳ ai.”
“Được.”
Cuộc gọi kết thúc.
An Nhiên đi kiểm tra tất cả cửa.
Cô vừa khóa xong cửa ban công thì nghe thấy tiếng thang máy dừng ở tầng mình.
Một tiếng.
Sau đó là tiếng bước chân.
Chậm rãi.
Từng bước một.
An Nhiên đứng giữa phòng khách.
Cô nắm chặt điện thoại.
Tiếng bước chân dừng trước cửa.
Một tiếng gõ vang lên.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Cô không lên tiếng.
Người bên ngoài cũng không nói.
Vài giây sau.
Điện thoại cô rung lên.
Một tin nhắn.
“Mở cửa.”
An Nhiên nhìn màn hình.
Cô không trả lời.
Lại một tin nhắn.
“Nếu cô không mở, tôi sẽ nói cho cô biết chuyện Tần Mặc Cảnh đã chết như thế nào.”
An Nhiên siết chặt điện thoại.
Cô bước lùi lại.
Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa lại vang lên.
“An Nhiên.”
Là giọng của Mặc Thâm.
Cô sững người.
“Mặc Thâm?”
“Là anh.”
Cô bước đến gần cửa.
Nhưng không mở.
“Anh đứng ở đâu?”
“Trước cửa.”
“Anh đi bằng gì?”
“Xe.”
“Biển số?”
Anh đọc chính xác biển số xe của mình.
An Nhiên vẫn chưa mở.
“Anh đưa tay vào mắt mèo.”
Bên ngoài im lặng.
Sau đó một bàn tay xuất hiện.
An Nhiên nhìn qua mắt thần.
Là Mặc Thâm.
Cô mở cửa.
Anh lập tức bước vào.
“Em không sao?”
“Không.”
Anh nhìn cô từ đầu đến chân.
“Có ai vào nhà không?”
“Không.”
“Có ai gõ cửa?”
“Có.”
“Người đó đâu?”
“Không biết.”
Mặc Thâm nhìn hành lang.
Không có ai.
Anh đóng cửa.
Khóa lại.
Sau đó nhìn cô.
“Em có nhận được tin nhắn không?”
An Nhiên đưa điện thoại cho anh.
Mặc Thâm đọc.
Sắc mặt anh càng lúc càng lạnh.
“Em có trả lời không?”
“Không.”
“Tốt.”
An Nhiên nhìn anh.
“Người đó nói anh trai anh đã chết như thế nào.”
Mặc Thâm im lặng.
“Anh có biết không?”
“Anh biết một phần.”
“Phần nào?”
“Anh ấy không chết ngay lập tức.”
An Nhiên sững người.
Mặc Thâm nhìn cô.
“Vụ tai nạn xảy ra lúc gần nửa đêm.”
“Ừ.”
“Nhưng bệnh viện ghi nhận anh ấy tử vong lúc một giờ mười bảy phút.”
“Có gì bất thường?”
“Không có người nhà bên cạnh.”
An Nhiên khựng lại.
“Vậy ai ở đó?”
“Không biết.”
“Không có camera?”
“Camera hành lang hôm đó bị hỏng.”
“Lại là camera?”
“Ừ.”
Hai người nhìn nhau.
Mọi thứ dường như đều quay về cùng một điểm.
Camera.
Dữ liệu.
Thiết kế.
Thiên Lam.
Và một người bí ẩn.
Mặc Thâm ngồi xuống.
“Em kể lại từ đầu.”
An Nhiên kể toàn bộ tin nhắn.
Kể cả cuộc gọi.
Khi nói đến câu:
“Người mà cô đã quên sáu năm.”
Mặc Thâm khẽ nhíu mày.
“Giọng nói thế nào?”
“Nam.”
“Có giống ai không?”
“Không.”
“Có thể là giọng đã qua xử lý?”
“Em không biết.”
Mặc Thâm im lặng.
An Nhiên nhìn anh.
“Anh đang nghĩ gì?”
“Anh đang nghĩ…”
Anh ngừng lại.
“Người này không muốn giết em.”
“Vậy hắn muốn gì?”
“Muốn em nhớ lại.”
“Nhưng tại sao?”
“Bởi vì thứ em quên có thể là thứ họ cần.”
An Nhiên nhìn anh.
“Anh nghĩ em đã nhìn thấy gì?”
“Anh không biết.”
“Nhưng anh trai anh từng nói em là nhân chứng.”
“Đúng.”
“Vậy có thể em đã nhìn thấy người đó.”
“Có thể.”
“Nhưng em không nhớ.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Không nhớ không có nghĩa là không từng thấy.”
Cô im lặng.
Hai giờ sáng.
Mặc Thâm vẫn chưa rời đi.
An Nhiên ngồi trên sofa.
Anh đứng bên cửa sổ.
Một lúc sau, cô hỏi:
“Anh có mệt không?”
“Không.”
“Anh nói dối.”
“Anh ổn.”
“Vết thương hôm qua còn đau không?”
“Không.”
“Đưa tay đây.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Lại làm gì?”
“Kiểm tra.”
Anh đưa tay.
Vết xước hôm qua đã khô.
An Nhiên nhìn.
“Anh nên bôi thuốc.”
“Anh có.”
“Ở đâu?”
“Trong xe.”
“…”
Cô đứng dậy.
Lấy hộp thuốc từ ngăn kéo.
“Đưa đây.”
Mặc Thâm nhìn cô băng lại vết thương.
Động tác rất cẩn thận.
Một lúc sau, anh nói:
“Em thay đổi rồi.”
An Nhiên ngẩng lên.
“Thay đổi gì?”
“Ngày trước em sẽ không làm những chuyện này.”
“Chuyện gì?”
“Quan tâm anh.”
Cô khựng lại.
“Ngày trước…”
Cô cúi đầu.
“Em không biết.”
“Ừ.”
“Có lẽ…”
Cô dừng một chút.
“Ngày trước em quá bận để nhận ra.”
Mặc Thâm không nói.
An Nhiên ngước lên.
“Còn anh?”
“Anh?”
“Anh có thay đổi không?”
Anh nhìn cô.
“Có.”
“Thay đổi thế nào?”
“Ngày trước anh nghĩ chỉ cần yêu một người đủ lâu, người đó sẽ quay lại.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ anh biết…”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
“Không ai có nghĩa vụ phải đáp lại tình cảm của mình.”
An Nhiên im lặng.
“Cho nên?”
“Cho nên nếu em không muốn anh ở bên…”
Anh khẽ cười.
“Anh sẽ đi.”
Tim cô bất giác thắt lại.
“Nhưng…”
Anh dừng lại.
“Anh vẫn muốn ở bên em.”
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
An Nhiên nhìn anh.
Cô muốn nói gì đó.
Nhưng không biết phải nói thế nào.
Cuối cùng chỉ hỏi:
“Anh có còn yêu em không?”
Mặc Thâm không trả lời ngay.
Anh nhìn cô rất lâu.
“Em thật sự muốn biết?”
“Ừ.”
“Biết rồi thì sao?”
An Nhiên im lặng.
Cô không biết.
Mặc Thâm bước tới.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước.
“Anh vẫn yêu em.”
Giọng anh rất bình tĩnh.
Không giống lời tỏ tình năm xưa.
Không có sự chờ đợi.
Không có kỳ vọng.
Chỉ là một sự thật.
“Nhưng anh không cần em trả lời ngay.”
An Nhiên nhìn anh.
“Vì sao?”
“Vì lần này…”
Anh khẽ nói:
“Anh muốn em lựa chọn khi em thật sự hiểu mình muốn gì.”
An Nhiên cúi đầu.
Một giọt nước mắt rơi xuống.
Cô không biết vì sao mình khóc.
Có lẽ vì sáu năm trước cô đã quá bận rộn để nhận ra người trước mặt đã từng yêu cô sâu đến mức nào.
Sáng hôm sau.
Mặc Thâm rời đi lúc sáu giờ.
Trước khi đi, anh để lại một mảnh giấy.
“Ăn sáng.”
Chỉ hai chữ.
An Nhiên nhìn tờ giấy rất lâu.
Sau đó cô bật cười.
Vẫn là anh.
Dù đã trưởng thành.
Dù đã học được cách buông tay.
Anh vẫn nhớ cô thích gì.
Vẫn nhớ cô hay quên ăn.
Vẫn nhớ cô luôn thức khuya.
Nhưng lần này...
Anh không ép cô phải đáp lại.
Tại Tần thị.
Mặc Thâm vừa bước vào phòng họp thì trợ lý đã đứng chờ.
“Tần tổng.”
“Có kết quả?”
“Có.”
“Chu Dịch?”
“Chúng tôi tìm được một địa chỉ.”
Mặc Thâm nhìn anh ta.
“Ở đâu?”
“Thành phố Lâm.”
“Còn gì nữa?”
“Có một chuyện rất kỳ lạ.”
“Gì?”
“Chu Dịch không biến mất sáu năm.”
Mặc Thâm khựng lại.
“Ý anh là?”
“Sau khi đại thiếu gia qua đời, ông ta từng xuất hiện ở ba nơi.”
“Ba nơi nào?”
Trợ lý đưa hồ sơ.
“Thiên Lam.”
Mặc Thâm nhìn.
“Bệnh viện nơi đại thiếu gia qua đời.”
Anh lật trang.
“Và…”
Ngón tay dừng lại.
HN.
Mặc Thâm ngẩng đầu.
“HN?”
“Đúng.”
“Thời gian?”
“Khoảng hai năm trước.”
Mặc Thâm nhìn chằm chằm vào dòng chữ.
Hai năm trước.
HN vừa mới thành lập.
An Nhiên khi đó vẫn chỉ là một nhà thiết kế trẻ.
Tại sao Chu Dịch lại xuất hiện ở đó?
“Có camera không?”
“Có.”
“Lấy cho tôi.”
“Vâng.”
Mười phút sau.
Một đoạn video được mở.
Hình ảnh từ camera trước trụ sở cũ của HN.
Một người đàn ông đội mũ bước xuống xe.
Ông ta đứng trước cửa công ty khoảng ba phút.
Sau đó rời đi.
Mặc Thâm nhìn.
Dù gương mặt bị che khuất...
Anh vẫn nhận ra.
Chu Dịch.
Trợ lý hỏi:
“Tần tổng, có cần báo cảnh sát?”
“Chưa.”
“Nhưng…”
“Không được.”
Mặc Thâm đứng dậy.
“Tôi muốn biết ông ta đến đó làm gì.”
“Vâng.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com