Sau lần tới bệnh viện đó, Hứa Chi Ngôn và Tống Vãn Tinh dường như trở nên thân hơn một chút.
Ít nhất—
Vãn Tinh không còn sợ cậu lạnh mặt nữa.
—
“Hứa Chi Ngôn.”
“…”
“Cho tớ mượn bút.”
“Không.”
“Đi mà.”
“…Trên bàn.”
“Cảm ơn học bá.”
—
“Hứa Chi Ngôn.”
“Lại gì nữa?”
“Tớ đói.”
“Liên quan gì tôi?”
“Cậu có bánh quy mà.”
“…”
“Cho tớ một cái thôi.”
“…Phiền chết được.”
Dù miệng nói vậy, cậu vẫn đẩy hộp bánh sang cho cô.
—
Cả lớp dần quen với việc hai người luôn ở cạnh nhau.
Dù phần lớn thời gian chỉ có Vãn Tinh nói.
Còn Chi Ngôn vẫn lạnh nhạt như cũ.
Nhưng ánh mắt cậu nhìn cô—
đã không còn giống lúc ban đầu nữa.
—
Chiều hôm ấy, trường mất điện.
Cả lớp nháo nhào vì nóng.
Vãn Tinh nằm bò ra bàn than thở:
“Sắp chết mất…”
Chi Ngôn đang đọc sách, nghe vậy liền cau mày:
“Đừng nói lung tung.”
Cô bật cười:
“Cậu kiêng chữ đó thật à?”
“…Ừ.”
—
Lớp học tối đi vì mây đen kéo tới.
Ngoài cửa sổ bắt đầu có tiếng mưa.
Vãn Tinh chống cằm nhìn cậu:
“Hứa Chi Ngôn.”
“Gì?”
“Sau này cậu muốn làm gì?”
“Không biết.”
“Không có ước mơ à?”
Chi Ngôn im lặng vài giây.
Rồi thấp giọng:
“Chỉ muốn sống yên ổn thôi.”
—
Vãn Tinh nhìn cậu thật lâu.
Ánh mắt rất nhẹ.
“Vậy chắc cậu sẽ sống lâu lắm.”
Chi Ngôn cau mày:
“Sao lại nói vậy?”
“Vì người có nhiều tiếc nuối mới thường rời đi sớm.”
—
Tim cậu bỗng chùng xuống.
Không hiểu sao—
mỗi lần nghe cô nói mấy lời như vậy, lòng cậu đều khó chịu đến lạ.
—
Tối hôm đó, trời mưa rất lớn.
2 giờ 17 phút sáng.
App radio lại sáng lên đúng giờ.
“Mùa Đông Không Trở Lại” gửi tin nhắn trước:
“Hôm nay tớ gặp một người rất dịu dàng.”
Chi Ngôn nhìn dòng chữ đó.
Khóe môi vô thức cong nhẹ.
“Người cậu thích à?”
Bên kia im lặng khá lâu.
Rồi trả lời:
“Ừ.”
“Rất thích.”
Không hiểu sao—
khoảnh khắc nhìn thấy dòng đó, lòng Chi Ngôn bỗng thấy khó chịu.
Một cảm giác rất lạ.
Giống như có ai đó đang siết chặt tim cậu.
—
Cậu nhắn:
“Vậy sao không tỏ tình?”
Tin nhắn hiện “đang nhập…” rất lâu.
Rồi một câu trả lời xuất hiện:
“Vì tớ sợ.”
“Sợ sau khi người đó biết rồi…”
“sẽ đau lòng.”
—
Chi Ngôn nhìn màn hình điện thoại thật lâu.
Ngoài trời, mưa đập lên cửa kính từng hồi nặng nề.
Trong đầu cậu không hiểu sao lại hiện lên gương mặt của Vãn Tinh.
Nụ cười của cô.
Ánh mắt cô.
Và cả dáng vẻ cô ngồi truyền nước trong bệnh viện hôm ấy.
—
Lần đầu tiên—
Hứa Chi Ngôn bắt đầu sợ.
Sợ rằng người con gái ấy thật sự đang giấu mình một bí mật rất lớn.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com