Đêm đó, Hạ Thư gần như không ngủ được.
Nằm trên chiếc giường đơn trong căn phòng trọ nhỏ, cô hết nhìn trần nhà lại nhìn lá thư của Trần Mỹ Linh.
Cô đã xin ông Mộc chụp lại nội dung lá thư để nghiên cứu.
Dòng chữ cuối cùng vẫn như khắc sâu trong tâm trí cô.
Cháu thật sự không muốn chết.
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Là tin nhắn.
Người gửi: Tư Mặc.
【Chín giờ sáng mai. Đồn cảnh sát.】
Hạ Thư ngồi bật dậy.
Một lát sau, tin nhắn thứ hai hiện lên.
【Nếu em sợ thì không cần đến.】
Cô nhìn màn hình thật lâu.
Rồi nhắn lại.
【Em không sợ.】
【Em muốn biết sự thật.】
Bên kia im lặng vài phút.
Cuối cùng chỉ trả lời một chữ.
【Ừ.】
Không hiểu sao, khóe môi Hạ Thư khẽ cong lên.
Sáng hôm sau.
Đây là lần đầu tiên Hạ Thư bước vào đồn cảnh sát.
Không khí nghiêm túc khiến cô vô thức căng thẳng.
"Ở đây."
Tư Mặc đứng trước cửa phòng lưu trữ hồ sơ.
Anh mặc sơ mi trắng và quần tây đen, trông trưởng thành hơn hẳn khi ngồi trong tiệm sách.
"Em tưởng sinh viên thực tập chỉ pha trà thôi chứ."
"..."
"Phim truyền hình nói vậy."
"... Đừng tin phim."
Hạ Thư bật cười.
Có lẽ vì đã quen hơn một chút.
Cô nhận ra Tư Mặc không lạnh lùng như vẻ ngoài.
Chỉ là không thích nói nhiều.
Phòng lưu trữ nằm ở tầng ba.
Tư Mặc lấy hồ sơ từ trên giá xuống.
Bụi bay mờ trong không khí.
"Bản tin anh tìm được tối qua khá sơ sài."
"Vụ án quá cũ."
"Nhưng hồ sơ nội bộ có thể chi tiết hơn."
Hạ Thư cúi xuống nhìn.
Trên bìa ghi:
Hồ sơ mất tích.
Trần Mỹ Linh.
Năm...
Cô khẽ nuốt nước bọt.
Tư Mặc mở hồ sơ.
Một bức ảnh rơi ra.
Là cô bé khoảng mười hai tuổi.
Buộc tóc đuôi ngựa.
Mỉm cười rất tươi.
"Đây là..."
"Trần Mỹ Linh."
Hạ Thư nhìn mãi bức ảnh.
Không thể tin được cô bé trong ảnh chính là người đã viết:
Cháu không muốn chết.
Tư Mặc đọc hồ sơ.
"Ngày mất tích."
"Tan học lớp phụ đạo lúc sáu giờ tối."
"Nhân chứng cuối cùng nhìn thấy cô bé ở gần ngã tư Trường An."
"Không tìm thấy thi thể."
"Không có dấu vết bắt cóc."
"Cũng không tìm được nghi phạm."
Hạ Thư ngẩng đầu.
"Lớp phụ đạo?"
"Ừ."
"Giáo viên là ai?"
Tư Mặc lật tiếp.
Động tác của anh bỗng sựng lại.
"..."
"Sao thế?"
Anh đưa hồ sơ cho cô.
Ở mục giáo viên phụ trách ghi rõ.
Lâm Quốc Thành.
Không khí chợt im lặng.
Hạ Thư nhớ lại nội dung lá thư.
Mọi người đều thích thầy.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt của thầy, cháu đều cảm thấy sợ.
Cô siết chặt hồ sơ.
"Chính là ông ta."
"Tạm thời chỉ là người liên quan."
Tư Mặc bình tĩnh nói.
"Không được kết luận khi chưa có chứng cứ."
"Nhưng..."
"Pháp luật cần chứng cứ."
Giọng anh vẫn điềm tĩnh.
"Không phải cảm xúc."
Hạ Thư cắn môi.
Cô biết anh nói đúng.
Nhưng nghĩ đến lá thư ấy, lòng cô vẫn không khỏi nặng trĩu.
Khi hai người chuẩn bị rời đi.
Một giọng nữ vang lên phía sau.
"Tư Mặc."
Một cô gái mặc đồng phục cảnh sát bước tới.
"Tổ trưởng tìm cậu."
Cô nhìn sang Hạ Thư.
"Đây là?"
"Bạn."
Tư Mặc đáp ngắn gọn.
"..."
Hạ Thư chớp mắt.
Bạn?
Không phải người quen cùng trường.
Cũng không phải nhân viên tiệm sách.
Mà là bạn.
Không hiểu sao, tim cô bỗng đập nhanh hơn một nhịp.
"Cậu chờ tôi một lát."
Tư Mặc nói.
"Đừng đi lung tung."
Nói xong, anh quay người rời đi.
Hạ Thư ngồi xuống ghế ngoài hành lang.
Cô cúi đầu nhìn lại bức ảnh Trần Mỹ Linh.
"Chị thật sự muốn biết chuyện gì đã xảy ra với em..."
Một giọng nói già nua vang lên.
"Con bé đáng thương lắm."
Hạ Thư ngẩng đầu.
Là một bác lao công đang lau hành lang.
"Bác biết Trần Mỹ Linh sao?"
"Biết chứ."
Bác thở dài.
"Năm đó vụ này ồn ào lắm."
"Có người nói con bé bị bắt cóc."
"Có người nói nó bỏ nhà đi."
"Nhưng chị gái nó..."
"Chị gái?"
"Ừ."
"Con bé đó ngày nào cũng đến đồn cảnh sát hỏi tin tức."
"Nó tin em gái mình vẫn còn sống."
Hạ Thư ngẩn người.
"Chị gái của Mỹ Linh..."
"Còn ở thành phố này không ạ?"
Bác lao công suy nghĩ.
"Hình như..."
"... vẫn còn."
"Tên là Trần Mỹ An."
Đúng lúc ấy.
Tư Mặc quay trở lại.
"Đi thôi."
"Anh."
Hạ Thư đứng bật dậy.
"Em muốn gặp chị gái của Trần Mỹ Linh."
Tư Mặc nhìn cô.
"Em chắc chứ?"
"Ừ."
"Nếu chị ấy vẫn còn nhớ..."
"... có lẽ sẽ biết điều gì đó mà lá thư chưa kịp nói."
Tư Mặc im lặng vài giây.
Rồi khẽ gật đầu.
"Được."
"Tôi sẽ tìm địa chỉ."
Lần đầu tiên kể từ khi vụ việc bắt đầu.
Hạ Thư cảm thấy...
Có lẽ cô không phải một mình.
Ngoài cửa sổ.
Mây đen kéo tới.
Một cơn mưa khác sắp bắt đầu.
Mà họ không hề biết rằng.
Cuộc gặp với Trần Mỹ An...
Sẽ mở ra bí mật đầu tiên về Lâm Quốc Thành.
Và cũng là bước đầu tiên kéo họ tiến gần hơn đến sự thật bị chôn vùi suốt mười lăm năm.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com