> **“Người tiếp theo…”**
> **“Là Tạ Vãn Chu.”**
Chiếc mặt nạ rơi xuống nền đá.
Tiếng vang khô khốc giữa màn đêm.
Không khí như đóng băng.
Tạ Vãn Chu đứng phía sau—
sắc mặt trắng bệch.
Tay siết chặt tới run lên.
“… Không thể nào.”
Mục Sơn lập tức rút kiếm.
“Đuổi theo!”
*Vút!*
Hắn lao thẳng lên mái nhà.
Thẩm Trường Ly cũng biến mất trong bóng tối.
Nhanh đến mức A Sơ còn chưa kịp phản ứng.
---
Mái hí lâu.
Gió đêm lạnh buốt.
Bóng áo đỏ chạy cực nhanh giữa những mái ngói.
Mục Sơn đuổi sát phía sau.
“ĐỨNG LẠI!”
Nhưng ngay khi sắp bắt được—
*VỤT!*
Một sợi dây thép mảnh bất ngờ căng ngang.
Mục Sơn biến sắc.
Không kịp tránh.
*CẠCH!*
Thanh kiếm trong tay bị hất văng.
Cả người ngã mạnh.
“Khốn kiếp!”
Ngay lúc ấy—
một bóng trắng đáp xuống trước mặt.
*Keng!*
Thẩm Trường Ly dùng sáo đen chặn lưỡi dao vừa lao tới.
Ánh mắt lạnh tanh.
“… Lui ra.”
Mục Sơn cắn răng.
“… Ta không cần huynh cứu.”
“Ta không cứu huynh.”
Giọng hắn nhàn nhạt.
> **“Ta sợ A Sơ khóc.”**
Mục Sơn khựng lại.
Tim như bị thứ gì đó bóp nghẹt.
---
Bóng áo đỏ bật cười.
Giọng nữ nhẹ như gió.
“Quả nhiên…”
> **“Người của Hắc Nha Ty.”**
“Vẫn đáng ghét như năm xưa.”
Thẩm Trường Ly khựng nhẹ.
“… Ngươi là ai?”
Nữ nhân nghiêng đầu.
Mặt bị che sau lớp mạng đỏ.
Không nhìn rõ dung mạo.
“Không nhớ ta sao?”
“Cũng đúng.”
> **“Người như ngài…”**
> **“… làm sao nhớ nổi kẻ từng chết trong biển lửa.”**
Ngay giây tiếp theo—
Nàng bất ngờ ném thứ gì đó xuống đất.
*PHỤT!*
Khói đỏ bùng lên.
Khi tan biến—
người đã mất dạng.
Chỉ còn một câu vọng lại giữa đêm:
> *“Khúc hát chưa kết thúc…”*
---
Trong phòng nghỉ.
Tạ Vãn Chu ngồi im lặng.
Ngón tay siết chặt chiếc mặt nạ.
A Sơ ngồi đối diện.
“Huynh biết người đó?”
Hắn cúi đầu.
Rất lâu sau mới nói:
“… Không chắc.”
“Nhưng…”
> **“Giọng hát đó giống Thanh Ca tỷ tỷ.”**
A Sơ khựng lại.
“… Nhưng bà lão nói nàng chết rồi.”
“Ta cũng từng nghĩ vậy.”
“Cho tới tối nay.”
Ánh mắt hắn run lên rất khẽ.
“… Nếu thật sự là tỷ ấy…”
> **“Ta không biết nên vui hay sợ.”**
---
Bỗng—
A Sơ khựng lại.
Nàng nhìn bàn tay Tạ Vãn Chu.
“… Khoan.”
“Vết thương này ở đâu ra?”
Trên cổ tay hắn—
có vết cào rất mới.
Giống như—
bị ai đó cấu mạnh.
Tạ Vãn Chu lập tức kéo tay áo xuống.
“… Không có gì.”
Ánh mắt Thẩm Trường Ly lạnh đi.
Lần đầu tiên lên tiếng:
> **“Ngươi đang giấu chuyện gì?”**
Không khí chợt căng như dây đàn.
Tạ Vãn Chu cười nhạt.
“… Nếu ta nói.”
> **“Người tiếp theo thật sự là ta…”**
> **“… các vị có cứu được không?”**
Ngay lúc ấy—
*TÁCH.*
Một ngọn đèn trong phòng tự dưng tắt phụt.
Rồi ngọn thứ hai.
Ngọn thứ ba.
Ngoài hành lang—
tiếng hát lại vang lên.
Lần này gần hơn.
Rõ hơn.
Như đang đứng ngay ngoài cửa.
> *“Đèn sáng rồi tắt…”*
> *“… người chết nối nhau…”*
*Tách…*
Cánh cửa phòng—
từ từ mở ra.
Không một ai đứng ngoài.
Chỉ có—
một đôi hài hí màu đỏ.
Đặt ngay ngắn trước cửa.
Và một tờ giấy viết bằng máu:
> **“Canh ba lên sân khấu.”**
> **“Nếu không…”**
> **“Hắn sẽ chết.”**
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com