> **“… Ta là người sống sót năm đó.”**
Không khí lập tức lặng đi.
Ánh mắt mọi người đều dừng trên khuôn mặt bị bỏng của Tạ Vãn Chu
Ngọn nến lay động.
Bóng hắn in dài trên nền đất.
Tống Vãn Ninh là người lên tiếng đầu tiên.
“… Vậy ngươi biết hung thủ?”
Tạ Vãn Chu im lặng.
Rồi khẽ cười.
Nụ cười nhàn nhạt.
Nhưng mang theo chút gì đó chua chát.
“Không.”
“… Ta biết người đáng chết.”
Mục Sơn nhíu mày.
“Tức là sao?”
Tạ Vãn Chu nhìn thi thể.
Giọng rất khẽ.
“Hai người chết vừa rồi…”
> **“Đều từng có mặt đêm đó.”**
---
Hai mươi năm trước.
Vân Mộng Hí Lâu—
không chỉ là nơi hát hí.
Mà còn là nơi những kẻ quyền quý tụ tập mua vui.
Quan lớn.
Phú thương.
Công tử nhà giàu.
Bề ngoài phong nhã.
Nhưng bên trong—
thối nát đến tận xương.
Liễu Thanh Ca nổi tiếng khắp Đông Kinh
Không ít kẻ muốn có nàng.
Nhưng nàng từ chối tất cả.
Cho đến một đêm—
một bữa tiệc riêng được tổ chức.
Người tham gia—
chính là những người đang chết dần bây giờ.
A Sơ siết chặt tay.
“… Họ đã làm gì?”
Tạ Vãn Chu khựng lại.
Ánh mắt tối xuống.
“… Ta không biết toàn bộ.”
“Lúc đó ta mới mười tuổi.”
“Chỉ nhớ—”
> **Thanh Ca tỷ tỷ đã khóc rất lâu.**
“Rồi hí lâu cháy.”
“Rất nhiều người chết.”
“Ta bị kéo khỏi biển lửa.”
“Còn tỷ ấy…”
Hắn cười nhạt.
> **“… không ai thấy nữa.”**
---
Đúng lúc ấy—
*RẦM!*
Một nha dịch hớt hải chạy vào.
“Không hay rồi!”
“Có chuyện lớn!”
Mục Sơn lập tức quay lại.
“Gì?”
“Người trong đoàn hí—”
> **“… mất tích rồi!”**
---
Phòng thay đồ phía sau sân khấu.
Trống không.
Chỉ còn tiếng gió lùa.
Nhưng trên gương đồng—
có một dòng chữ mới viết bằng son đỏ:
> **“Màn diễn thứ ba.”**
Bên dưới—
vẽ một khuôn mặt đang khóc.
A Sơ lạnh sống lưng.
“… Hung thủ đang chơi trò gì vậy?”
Bỗng—
nàng khựng lại.
Mắt dừng trên bàn trang điểm.
Có thứ gì đó…
không đúng.
Nàng bước tới.
Nhẹ nhàng ngửi chiếc hộp phấn.
Rồi đồng tử co lại.
“… Là thuốc.”
Tống Vãn Ninh nhíu mày.
“Thuốc gì?”
A Sơ mở hộp.
Bên trong có lớp bột trắng cực mịn.
“Loại này…”
“… có thể khiến người ta sinh ảo giác nhẹ.”
“Nghe thấy âm thanh không tồn tại.”
“Nhìn thấy thứ đáng sợ nhất.”
Mục Sơn biến sắc.
“Ý muội là—”
> **“Tiếng hát có thể là giả?”**
A Sơ gật đầu.
“Ít nhất—”
> **“Không phải ma.”**
---
Đúng lúc ấy—
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ cửa.
> **“Cuối cùng cũng chịu dùng đầu óc rồi.”**
A Sơ quay phắt lại.
“… Thẩm Trường Ly?!”
Hắn đứng ở cửa.
Áo trắng hơi ướt vì mưa.
Vẻ mặt bình thản như chưa từng biến mất.
A Sơ lập tức nổi giận.
“HUYNH ĐI ĐÂU VẬY HẢ?!”
“Biến mất không nói một câu!”
“Có biết người khác—”
Nàng khựng lại.
Tai hơi đỏ.
“… ý ta là…”
“… làm người ta tưởng huynh chết rồi.”
Thẩm Trường Ly nhìn nàng vài giây.
Ánh mắt khẽ dịu đi.
Rồi rất nhẹ.
> **“… Muội lo cho ta à?”**
A Sơ nghẹn.
Mặt đỏ bừng.
“Ai lo cho huynh chứ!”
Tống Vãn Ninh đứng cạnh bĩu môi.
“… Hai người định thành thân luôn ở hiện trường phá án à?”
Mục Sơn: “……”
Không hiểu sao.
Nghe thấy hơi đau lòng.
---
Nhưng đúng lúc ấy—
Thẩm Trường Ly đột nhiên ném một vật xuống bàn.
*Keng.*
Là—
> **một chiếc lệnh bài đen.**
Trên đó khắc hình con quạ.
Mọi người còn chưa kịp hiểu—
thì Tạ Vãn Chu đã tái mặt.
Lùi mạnh về sau.
Giọng run lên.
> **“… Hắc Nha Ty?!”**
Không khí—
lập tức chết lặng.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com