> **"Đừng tin Thẩm Trường Ly."**
A Sơ đứng chết lặng.
Tay vô thức siết chặt mảnh giấy.
Tim đập mạnh.
Từng chữ như đâm thẳng vào đầu nàng.
---
“A Sơ?”
Tống Vãn Ninh bước tới.
“Có gì vậy?”
A Sơ giật mình.
Lập tức gấp mảnh giấy lại.
“Không... không có gì.”
Nhưng phản ứng ấy.
Làm sao qua mắt được Thẩm Trường Ly.
Ánh mắt hắn khẽ dừng trên bàn tay nàng.
Rồi lặng lẽ dời đi.
Không hỏi.
---
Đêm đó.
A Sơ trằn trọc không ngủ được.
Trong đầu liên tục hiện lên những chuyện gần đây.
Thân phận giả.
Hắc Nha Ty.
Mảnh giấy cháy dở.
Ánh mắt kỳ lạ của Thẩm Trường Ly mỗi khi thấy manh mối.
Và bây giờ...
> **"Đừng tin Thẩm Trường Ly."**
---
Nửa đêm.
Nàng quyết định ra ngoài hít thở.
Nhưng vừa bước tới hậu viện.
Đã thấy một bóng người đứng dưới gốc cây.
Áo trắng.
Lưng quay về phía nàng.
Là Thẩm Trường Ly.
---
Hắn đang nhìn thứ gì đó trong tay.
Một vật rất nhỏ.
Giống chiếc khóa sen đỏ tìm được trước đó.
A Sơ vô thức núp sau cột.
Lần đầu tiên trong đời.
Nàng lén theo dõi hắn.
---
Gió đêm thổi qua.
Một giọng nữ bỗng vang lên từ bóng tối.
> "Ngài vẫn giữ nó."
A Sơ giật mình.
Có người khác?!
---
Từ sau bức tường.
Một nữ nhân mặc áo choàng đen bước ra.
Che kín mặt.
Nhưng giọng nói rất trẻ.
Rất lạnh.
---
Thẩm Trường Ly không hề ngạc nhiên.
Như thể đã biết nàng ta sẽ đến.
“Ngươi theo ta từ lúc nào?”
“Lâu hơn ngài nghĩ.”
Nữ nhân cười nhạt.
“Bọn họ sắp phát hiện rồi.”
---
A Sơ nín thở.
Phát hiện cái gì?
---
Nữ nhân tiếp tục:
> "Nếu thân phận thật bị lộ..."
> "Ngài nghĩ nàng ấy còn đứng về phía ngài sao?"
Không khí lập tức đông cứng.
---
Thẩm Trường Ly im lặng.
Rất lâu.
Mới đáp:
> "Chuyện đó không liên quan tới ngươi."
Nữ nhân bật cười.
Nhưng tiếng cười đầy thương hại.
> "Ngài thật sự thích nàng."
> "Đáng tiếc..."
> "Người như ngài không nên có điểm yếu."
---
A Sơ nghe không sót một chữ nào.
Tim nàng càng lúc càng nặng.
---
Đúng lúc ấy.
*Rắc.*
Một cành cây khô dưới chân nàng gãy vụn.
---
Không khí lập tức chết lặng.
Nữ nhân áo đen quay đầu.
Thẩm Trường Ly cũng quay lại.
---
A Sơ: "..."
"... Ta chỉ đi ngang qua."
---
Thẩm Trường Ly day trán.
Rõ ràng không tin.
---
Nhưng điều kỳ lạ là—
khi mọi người nhìn lại.
Nữ nhân áo đen đã biến mất.
Nhanh như chưa từng tồn tại.
---
Sáng hôm sau.
Một chuyện khác xảy ra.
Người trong đoàn hí tới báo án.
---
Một căn phòng cũ dưới tầng hầm hí lâu vừa được mở ra.
Bị niêm phong hơn hai mươi năm.
Không ai dám động tới.
Cho tới hôm nay.
---
Khi cửa mở.
Mùi mục nát lập tức tràn ra.
Bên trong chỉ có một chiếc rương.
---
Mục Sơn cạy khóa.
*Rắc.*
Nắp rương bật mở.
Mọi người đồng loạt nhìn vào.
Rồi toàn bộ chết lặng.
---
Bên trong.
Không phải vàng bạc.
Không phải chứng cứ.
Mà là—
> **một bộ hài cốt trẻ em.**
---
Dưới lớp xương trắng.
Có một tấm bài gỗ cũ kỹ.
Khắc tên:
> **"Liễu An."**
---
Tống Vãn Ninh cau mày.
“Liễu An là ai?”
Không ai trả lời.
---
Nhưng đúng lúc ấy.
Tạ Vãn Chu tái mặt.
Lùi mạnh về sau.
Môi run lên.
> "Không thể nào..."
> "Nó đáng lẽ phải chết cùng vụ cháy..."
---
A Sơ lập tức quay đầu.
"Nó là ai?"
---
Tạ Vãn Chu nhìn bộ xương.
Ánh mắt đầy sợ hãi.
Rồi khàn giọng nói:
> **"Là con trai của Liễu Thanh tỷ tỷ."**
---
Cả căn hầm chìm vào im lặng tuyệt đối.
Bởi vì hai mươi năm nay.
Không một ai biết.
Người đào hát nổi tiếng nhất Đông Kinh..
> **từng có một đứa con.**
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com