“Muộn rồi…”
“Tất cả…”
“… đều phải chết.”
Triệu Phúc bật cười khàn đặc.
Tiếng cười méo mó vang vọng trong mật thất cháy đỏ.
Ngay sau đó—
Lão ngửa đầu.
Nuốt chửng viên thuốc đen.
“Đừng—!”
A Sơ vừa định lao tới.
Thì—
*Rắc.*
Một âm thanh kỳ dị vang lên.
Cơ thể Triệu Phúc đột nhiên co giật dữ dội.
Mạch máu dưới lớp da nổi lên đen sì như rễ cây mục.
Hai mắt trợn trắng.
Miệng há lớn.
Lão quỳ rạp xuống đất.
Rồi phát ra tiếng gầm khàn khàn như dã thú.
“… Cứu…”
“… cứu ta…”
A Sơ chết lặng.
“Là độc?!”
Thẩm Trường Ly cau mày.
Giọng nói thấp hẳn xuống.
“… Không.”
“Là cổ dược.”
“Có người muốn hắn chết.”
Ầm.
Lửa bùng lên càng dữ dội.
Khói đen bắt đầu tràn ngập căn phòng.
Mục Sơn hét lớn:
“Mau ra ngoài!”
“Nếu không tất cả sẽ bị thiêu chết!”
Nhưng đúng lúc ấy—
Triệu Phúc đột nhiên bò dậy.
Đôi mắt đỏ rực.
Da mặt bong tróc.
Tay phải vặn vẹo như xương gãy.
Giống như một xác chết sống dậy.
Lão lao thẳng về phía Dương Trúc Vân
“Ngươi…”
“… phải chết trước!”
Dương Trúc Vân đứng sững.
Ánh mắt như mất hồn.
Có lẽ—
Lời vừa rồi của Triệu Phúc đã đánh trúng nơi đau nhất.
> *“Ngươi cũng là quái vật thôi.”*
Trong khoảnh khắc ấy—
Nàng không né.
“Dương cô nương!”
A Sơ hoảng hốt.
Nhưng một bóng trắng đã nhanh hơn.
*Vút—!*
Thẩm Trường Ly chắn trước mặt Trúc Vân
Ngọc sáo xoay mạnh trong tay.
*Tạch!*
Đập thẳng vào huyệt cổ Triệu Phúc.
Nhưng—
Lão dường như không còn cảm giác đau.
Vẫn lao tới như điên.
“Phiền phức.”
Lần đầu tiên—
Giọng Thẩm Trường Ly mang theo chút lạnh lẽo mất kiên nhẫn.
Một giây sau.
Hắn rút từ tay áo ra—
Ba cây ngân châm.
*Phập! Phập! Phập!*
Ghim chuẩn xác vào ngực Triệu Phúc.
Lão cứng đờ.
Toàn thân run rẩy dữ dội.
Rồi—
*Phụt—!*
Một ngụm máu đen phun ra.
Mùi tanh hôi lập tức lan khắp căn phòng.
A Sơ lập tức che mũi.
“… Đây là thứ gì?”
Thẩm Trường Ly nhìn vệt máu đen.
Ánh mắt trầm xuống.
“Độc trộn cổ.”
“Người luyện thứ này…”
“… rất đáng sợ.”
Đúng lúc ấy—
Một tiếng *răng rắc* vang lên trên đầu.
Mục Sơn biến sắc.
“Không ổn!”
“Trần sắp sập!”
Quả nhiên—
Đá bắt đầu rơi xuống.
Lửa đã bén lên cột chống.
Cả mật thất rung chuyển dữ dội.
Mục Sơn lập tức kéo A Sơ.
“Mau đi!”
Nhưng A Sơ chợt quay lại.
“Khoan đã!”
“Cuốn sổ!”
“Chứng cứ vẫn còn!”
Giữa biển lửa—
Cuốn **“Cẩm Liên ký”** đang cháy dở trên bàn đá.
Nếu mất nó—
Toàn bộ sự thật về Dương phủ sẽ bị chôn vùi.
A Sơ cắn răng.
Rồi bất ngờ lao ngược trở lại.
“A Sơ!”
Mục Sơn hoảng hốt.
“Muội điên rồi à?!”
Khói mù mịt.
Lửa nóng đến bỏng da.
Nhưng A Sơ vẫn lao tới.
Ngay lúc tay nàng gần chạm được cuốn sổ—
*Một thanh xà ngang cháy đỏ rơi xuống.*
Ầm!
Chặn mất đường lui.
A Sơ khựng lại.
Tim đập loạn.
“… Chết rồi.”
Lửa bao quanh.
Khói khiến mắt nàng cay xè.
Không thở nổi.
Bên ngoài—
Tiếng Mục Sơn vang lên đầy hoảng loạn:
“A Sơ!!”
Nhưng nàng không nghe rõ nữa.
Chỉ cảm thấy đầu óc bắt đầu choáng váng.
Đúng lúc ấy—
Một bàn tay lạnh bất ngờ nắm lấy cổ tay nàng.
“Muội đúng là…”
“… không khiến người khác yên lòng nổi.”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
A Sơ mở to mắt.
Là—
Thẩm Trường Ly.
Không biết từ lúc nào—
Hắn đã đứng sau nàng.
Một tay ôm lấy eo nàng.
Tay kia cầm cuốn sổ.
A Sơ còn chưa kịp phản ứng—
Thì cơ thể đã bị kéo sát vào người hắn.
“Ôm chặt.”
“… Hả?”
Ầm—!
Một tiếng động lớn vang lên.
Ngay khoảnh khắc mái đá sập xuống—
Thẩm Trường Ly ôm lấy nàng.
Dùng thân mình chắn lại.
Rồi—
Cả hai nhảy xuyên qua biển lửa.
---
*Kịch—!*
Hai người ngã mạnh ra ngoài mật thất.
A Sơ ho sặc sụa.
Vừa mở mắt—
Đập vào mắt nàng là khuôn mặt rất gần của Thẩm Trường Ly.
Gần đến mức—
Nàng có thể thấy hàng mi dài của hắn.
Hơi thở rất nhẹ.
Mùi hương nhàn nhạt như gỗ trầm.
A Sơ lập tức đỏ mặt.
“… Huynh… huynh gần quá rồi!”
Thẩm Trường Ly hơi nhướng mày.
“Ồ?”
“Lúc nãy còn ôm ta rất chặt.”
A Sơ: “……”
Mặt nàng đỏ bừng.
“Ta… ta đâu có!”
Mục Sơn đứng bên cạnh.
Sắc mặt đen hẳn.
“… Hai người diễn đủ chưa?”
Đúng lúc ấy—
*Tách.*
Một vật rơi khỏi người Triệu Phúc.
Là một chiếc lệnh bài đen.
Bên trên khắc ký hiệu:
> **Con mắt đỏ ôm lấy trăng khuyết.**
Thẩm Trường Ly cúi xuống nhặt lên.
Ánh mắt lạnh dần.
Rất lâu sau mới thấp giọng:
“… Quả nhiên là bọn chúng.”
A Sơ cau mày.
“Bọn chúng là ai?”
Thẩm Trường Ly im lặng.
Một lúc sau mới khẽ nói:
“Muội tốt nhất…”
“… đừng biết thì hơn.”
Nhưng trong ánh lửa đang cháy phía sau—
Không ai để ý thấy.
Dương Trúc Liên đứng từ xa.
Lặng lẽ nhìn ba người.
Ánh mắt dừng trên A Sơ thật lâu.
Rồi—
Khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rất nhạt.
Một nụ cười…
Giống như đã quyết định điều gì đó.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com