“… Người trong linh đường tối nay.”
“… Không phải cô làm.”
Giọng của Thẩm Trường Ly rất nhẹ.
Nhưng từng chữ một—
Lại khiến cả căn mật thất như lạnh đi.
Dương Trúc Vân khựng lại.
Ánh mắt thoáng biến đổi.
“… Ý ngươi là gì?”
Thẩm Trường Ly nhìn thẳng vào nàng.
“Độc của Vong Linh Đóa.”
“Cô dùng lượng rất mạnh.”
“Để người trúng độc mất khống chế rồi tự sát trong đau đớn.”
“Nhưng người vừa rồi—”
Hắn khẽ nghiêng đầu.
“Lại chỉ trúng độc ở mức khiến thần trí hỗn loạn.”
“Có người cố ý giữ mạng.”
A Sơ như hiểu ra điều gì.
“Cho nên…”
“Người ở linh đường không phải xác sống?”
“Là người thật?!”
“Ừ.”
Thẩm Trường Ly đáp ngắn gọn.
“Có người giả quỷ.”
Mục Sơn cau mày.
“Nhưng mục đích là gì?”
“Giết người diệt khẩu.”
Giọng Thẩm Trường Ly lạnh hẳn.
“Có kẻ không muốn chân tướng năm xưa bị đào lên.”
Không khí trong mật thất thoáng chốc im lặng.
A Sơ chợt nhớ ra.
“Khoan đã…”
“Người kia kéo lê thứ gì đó…”
“Không giống đang đi bình thường.”
Dương Trúc Vân bỗng khựng lại.
Sắc mặt hơi tái.
“… Kéo lê?”
Thẩm Trường Ly lập tức nhìn nàng.
“Cô biết ai?”
Dương Trúc Vân siết chặt tay.
Rất lâu sau mới thấp giọng:
“… Có thể là hắn.”
“Hắn?”
Mục Sơn hỏi ngay.
“Quản gia Dương phủ.”
A Sơ hơi ngẩn người.
“Quản gia?”
“Ông ta vẫn còn sống?”
Dương Trúc Vân cười lạnh.
“Trong cái phủ mục ruỗng này…”
“Nếu có người đáng chết nhất.”
“Thì chính là ông ta.”
---
Theo lời kể của Dương Trúc Vân.
Lão quản gia tên **Triệu Phúc**.
Là người theo Dương phủ hơn hai mươi năm.
Bề ngoài trung thành.
Nhưng thực chất—
Chính lão là người phụ trách bắt nha hoàn xuống mật thất thử thuốc.
Kẻ giúp Dương phu nhân giấu xác.
Kẻ lau sạch máu.
Kẻ bịt miệng mọi người.
“Nhưng…”
A Sơ nhíu mày.
“Nếu ông ta biết bí mật…”
“Vì sao cô không giết luôn?”
Dương Trúc Vân im lặng.
Một lúc sau mới khẽ cười.
“Ta vốn định để lão chết cuối cùng.”
“Ta muốn lão tận mắt nhìn Dương phủ diệt vong.”
“Rồi mới trả giá.”
Mục Sơn cau mày.
“Cho nên ông ta chạy thoát?”
Dương Trúc Vân khẽ gật đầu.
“Hôm qua…”
“Ta không tìm thấy xác của lão.”
Không khí lập tức căng lại.
A Sơ bất giác lạnh sống lưng.
Nếu Triệu Phúc còn sống…
Lại đang giả thần giả quỷ…
Vậy chẳng phải—
Bọn họ đang bị theo dõi sao?
Đúng lúc ấy—
*Tách.*
Một tiếng động rất nhỏ vang lên ngoài mật thất.
Tất cả lập tức quay đầu.
Có người.
Thẩm Trường Ly gần như phản ứng ngay tức khắc.
“Lùi lại.”
Hắn kéo A Sơ ra sau lưng.
Ánh mắt lạnh đi.
*Tách.*
Lần này rõ hơn.
Giống như…
Có ai đó đang kéo vật nặng trên mặt đất.
*Kéo—*
*Kéo—*
*Kéo—*
Âm thanh ấy.
Giống hệt lúc ở linh đường.
A Sơ cảm thấy da đầu tê rần.
“… Là hắn?”
Không ai trả lời.
Bởi vì—
Ngay giây tiếp theo.
Một bóng người bỗng xuất hiện nơi cửa mật thất.
Áo tang trắng.
Tóc tai rối bù.
Một nửa khuôn mặt—
Đã thối rữa.
Nhưng thứ đáng sợ nhất là—
Trong tay hắn.
Đang kéo theo—
Một thi thể nữ nhân.
Khuôn mặt bị phá hủy hoàn toàn.
Máu kéo dài thành vệt đỏ trên nền đất.
A Sơ suýt hét lên.
“… Dương tiểu thư?!”
Bóng người kia chậm rãi ngẩng đầu.
Rồi—
Nở một nụ cười méo mó.
“Đại tiểu thư…”
“Lão tìm được người thay thế rồi…”
Khoảnh khắc ấy—
Dương Trúc Vân đột nhiên biến sắc.
“Triệu Phúc?!”
Lão già bật cười khàn đặc.
Giọng nói như tiếng móng tay cào lên gỗ mục.
“Người chết…”
“… nên tiếp tục chết.”
Nói xong—
Lão bỗng rút dao.
Lao thẳng về phía Dương Trúc Vân.
“Cẩn thận!”
A Sơ hét lên.
Nhưng—
Một bóng trắng còn nhanh hơn.
*Tạch—!*
Ngọc sáo trong
tay Thẩm Trường Ly chặn ngang lưỡi dao.
Tia lửa bắn ra giữa không trung.
Ánh mắt hắn lạnh đến đáng sợ.
“Ồ.”
“Cuối cùng cũng chịu xuất hiện.”
Khóe môi hắn khẽ cong lên.
Nhưng lần này—
Không còn vẻ lười biếng nữa.
Mà giống như…
Một thợ săn cuối cùng cũng đợi được con mồi.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com