Sau khi Thái tử điện hạ buông một chữ:
"Tìm."
Cả kinh thành bắt đầu điên rồi.
—
Ban đầu.
Tống Du còn tưởng mọi người chỉ nói cho vui.
Dù sao đây cũng chỉ là một quyển fanfic.
Cùng lắm đọc vài hôm rồi quên.
Nhưng nàng đã đánh giá thấp sức mạnh của cư dân mạng cổ đại.
À không.
Phải gọi là cư dân mạng không có mạng.
—
Ngày đầu tiên.
Google Giáo treo thưởng.
> Ai cung cấp manh mối về tác giả fanfic.
>
> Thưởng năm lượng bạc.
Ngay trong buổi chiều.
Đã có hơn hai trăm người tới báo tin.
—
Một người khẳng định:
"Ta thấy tác giả là quả phụ ở đầu phố."
—
Một người khác phản bác:
"Không thể nào."
"Quả phụ đó không biết chữ."
—
Người thứ ba chen vào:
"Biết đâu có đồng phạm."
—
Người thứ tư đập bàn:
"Đúng!"
"Có thể là một tổ chức!"
—
Tống Du:
"..."
Các ngươi điều tra án mạng à?
—
Ngày thứ hai.
Tiền thưởng tăng lên mười lượng.
—
Ngày thứ ba.
Một đám người bắt đầu điều tra.
—
Thậm chí còn xuất hiện một tổ chức bí mật.
Tên là:
# Liên Minh Săn Tác Giả
—
Nghe nói bên trong còn chia thành nhiều bộ phận.
—
Bộ phận thu thập tình báo.
Bộ phận phân tích chữ viết.
Bộ phận theo dõi nhà in.
Bộ phận chuyên đọc fanfic để tìm manh mối.
—
Tống Du đọc được tin này.
Suýt đánh rơi bánh bao.
—
"Người cổ đại rảnh thật."
—
Tiểu Đào nghiêm túc gật đầu.
"Đúng vậy."
"Nô tỳ cũng tham gia."
—
Tống Du:
"..."
"Ngươi tham gia cái gì?"
—
Tiểu Đào ho khan.
"Là thành viên dự bị."
—
"Ngươi còn tự hào?"
—
"Nô tỳ đã vượt qua vòng phỏng vấn."
—
Tống Du:
"..."
—
"Nội dung phỏng vấn là gì?"
—
Tiểu Đào thành thật đáp:
"Đọc thuộc ba chương fanfic."
—
"..."
—
"Và viết cảm nhận hai trăm chữ."
—
"..."
—
Tống Du cảm thấy nhân loại hết cứu rồi.
—
Trong khi đó.
Tác giả fanfic hoàn toàn không biết.
Mình đã trở thành mục tiêu số một.
—
Bởi vì nàng đang bận.
Viết chương mới.
—
Một căn phòng nhỏ nào đó trong kinh thành.
—
Một thiếu nữ mặc váy xanh đang ngồi trước bàn.
Bên cạnh chất đầy giấy.
—
Nàng vừa viết vừa cười.
—
"Hay quá."
—
"Đoạn này hay quá."
—
"Không hổ là ta."
—
Nếu Tống Du ở đây.
Chắc chắn sẽ nhận ra.
Đây chính là kiểu tác giả vừa viết vừa tự ship CP của mình.
—
Cùng lúc đó.
Trong thư phòng Đông cung.
Sở Trầm đang đọc tấu chương.
—
Đọc được ba dòng.
—
Dừng lại.
—
Lại nhớ tới fanfic.
—
"..."
—
Đọc thêm ba dòng.
—
Lại nhớ tới fanfic.
—
"..."
—
Thị vệ đứng bên cạnh nhìn mà lo lắng.
—
"Điện hạ."
—
"Ừ."
—
"Ngài đang cầm ngược tấu chương."
—
Sở Trầm:
"..."
—
Lần đầu tiên trong đời.
Thái tử điện hạ mất tập trung.
—
Nguyên nhân rất đơn giản.
—
Hôm qua.
Hắn vô tình đọc được chương mới.
—
Đúng là vô tình.
—
Tuyệt đối không phải cố ý.
—
Thật đấy.
—
Trong chương đó.
Tác giả viết:
> Thái tử điện hạ sẽ tặng Thánh Nữ một chiếc trâm ngọc.
—
Sở Trầm lúc đọc còn cảm thấy rất vô lý.
—
Kết quả...
Sáng nay đi ngang qua cửa hàng trang sức.
—
Không hiểu sao.
Hắn lại dừng lại.
—
Lại không hiểu sao.
Hắn bước vào.
—
Sau đó càng không hiểu sao.
Hắn mua một chiếc trâm.
—
Hiện tại chiếc trâm đang nằm trong tay áo.
—
Sở Trầm:
"..."
—
Thị vệ:
"..."
—
Điện hạ.
Ngài hết cứu rồi.
—
Điều đáng sợ hơn là.
Ngài ấy còn bắt đầu nghi ngờ.
—
Liệu tác giả fanfic có biết bói toán không?
—
Buổi chiều.
Sở Cảnh lại chạy tới phủ Thừa tướng.
—
"Tống cô nương!"
—
"Không nghe."
—
"Tìm được manh mối rồi!"
—
Tống Du lập tức ngẩng đầu.
"Thật?"
—
"Thật!"
—
Sở Cảnh kích động.
"Mọi người nghi ngờ tác giả là nữ tử."
—
"..."
—
"Ta cũng đoán được."
—
Sở Cảnh tiếp tục.
"Khoảng mười sáu tới hai mươi tuổi."
—
"..."
—
"Biết chữ."
—
"..."
—
"Thích đọc thoại bản."
—
"..."
—
"Thường xuyên cười một mình."
—
"..."
—
Tống Du nhìn hắn.
—
"Ngươi vừa mô tả hơn nửa số tiểu thư trong kinh thành."
—
Sở Cảnh:
"..."
—
Hình như đúng.
—
Đúng lúc ấy.
Một tín đồ Google Giáo hấp tấp chạy vào.
—
"Không hay rồi!"
—
Tống Du đau đầu.
"Fanfic lại cập nhật?"
—
"Đúng!"
—
"..."
—
"Và lần này còn hot hơn!"
—
Toàn thân Tống Du có dự cảm chẳng lành.
—
Rất chẳng lành.
—
Nàng giật lấy quyển sách.
Mở trang đầu.
—
Sau đó.
Đứng hình.
—
Tiêu đề chương mới:
# THÁI TỬ ĐIỆN HẠ ÂM THẦM TẶNG TRÂM NGỌC
—
"..."
—
"..."
—
"..."
—
Tống Du ngẩng đầu.
—
Đúng lúc đó.
Sở Trầm vừa bước vào sân.
—
Mà trong tay áo hắn.
Thật sự đang có một chiếc trâm ngọc.
—
Không ai nói gì.
—
Không khí chết lặng.
—
Sở Cảnh nhìn fanfic.
—
Nhìn Sở Trầm.
—
Nhìn fanfic.
—
Lại nhìn Sở Trầm.
—
Sau đó chậm rãi há miệng.
—
"Huynh..."
—
"Huynh thật sự mua?"
—
Sở Trầm:
"..."
—
Tiểu Đào cũng há hốc mồm.
—
"Trời ơi."
—
"Fanfic thành sự thật rồi."
—
Tống Du:
"Không phải!"
—
Tiểu Đào:
"Nhưng trâm thật."
—
"Chỉ là trùng hợp!"
—
Sở Cảnh:
"Huynh còn giấu trong tay áo."
—
"..."
—
Tống Du muốn đập đầu vào cột.
—
Mà lúc này.
Sở Trầm chậm rãi lấy chiếc trâm ra.
—
Ánh nắng chiếu xuống.
Ngọc bích phản chiếu ánh sáng dịu dàng.
—
Tiểu Đào hít khí lạnh.
Sở Cảnh hít khí lạnh.
Mấy nha hoàn đứng xa xa cũng hít khí lạnh.
—
Cả sân đồng loạt hít khí lạnh.
—
Tống Du chỉ muốn hỏi.
Các ngươi là máy hút bụi à?
—
Một lúc lâu.
Sở Trầm mới bình tĩnh nói:
"Ta mua vì thấy đẹp."
—
Sở Cảnh lập tức gật đầu.
"Hiểu."
—
Tiểu Đào cũng gật đầu.
"Hiểu."
—
Đám nha hoàn tiếp tục gật đầu.
"Hiểu."
—
Tống Du:
"Các ngươi hiểu cái gì?"
—
Không ai trả lời.
—
Bởi vì trong mắt mọi người.
Lời giải thích này còn đáng nghi hơn không giải thích.
—
Lần đầu tiên trong đời.
Thái tử điện hạ cảm thấy.
Có lẽ nên tìm tác giả nhanh hơn một chút.
—
Bởi vì nếu để người đó viết tiếp.
—
Ngày mai toàn kinh thành có khi sẽ tin hắn và Tống Du đã thành thân thật.
—
Mà điều đáng sợ nhất là...
Ngay tối hôm đó.
Fanfic lại ra chương mới.
Tiêu đề cực lớn.
# CHIẾC TRÂM ĐỊNH TÌNH
# THÁI TỬ CUỐI CÙNG CŨNG THỪA NHẬN
—
Sở Trầm đọc được.
Im lặng rất lâu.
—
Sau đó.
Lần đầu tiên chủ động ra lệnh:
"Tiền thưởng tăng gấp đôi."
—
Tác giả fanfic.
Nhất định phải bắt được.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com