Sáng hôm sau.
Tống Du bị đánh thức bởi tiếng hét của Tiểu Đào.
"Tiểu thư!"
"Không ổn rồi!"
—
Tống Du mở mắt.
Bình tĩnh kéo chăn.
Nàng đã quen rồi.
Từ ngày xuyên không tới giờ.
Ngày nào Tiểu Đào cũng kêu không ổn.
Kết quả đa số đều là:
* Google Giáo lại phát triển.
* Wifi Thần Thú có tín đồ mới.
* Có người nhìn thấy mây hình Google.
* Có người tuyên bố được Google báo mộng.
Cho nên hiện tại tâm lý nàng rất vững.
—
"Có phải Google Đại Thần cưới vợ rồi không?"
Tiểu Đào sửng sốt.
"Sao người biết?"
Tống Du bật dậy.
"CÁI GÌ?!"
—
Nửa khắc sau.
Tống Du ngồi trong đình.
Trước mặt là một quyển sách mới xuất bản.
Bìa màu hồng.
Được trang trí bằng hoa đào.
Nhìn cực kỳ khả nghi.
—
Phía trên viết:
# THÁNH NỮ VÀ THÁI TỬ
# CHUYỆN TÌNH KHÔNG THỂ NÓI
—
Tống Du:
"..."
Nàng có dự cảm rất không lành.
—
Mở trang đầu.
Dòng chữ đầu tiên xuất hiện.
> Một ngày nọ.
>
> Thánh Nữ Tống Du gặp Google Đại Thần chuyển thế là Thái tử điện hạ.
—
Tống Du:
"..."
—
Trang thứ hai.
> Hai người nhìn nhau.
>
> Tia lửa tình yêu bắn ra khắp nơi.
—
Trang thứ ba.
> Thái tử điện hạ bá đạo ôm lấy eo Thánh Nữ.
—
Tống Du đóng sách lại.
Mặt không cảm xúc.
—
Mở ra.
Vẫn thế.
—
Đóng lại.
Mở tiếp.
Vẫn thế.
—
Không phải nàng nhìn nhầm.
Người cổ đại thật sự viết fanfic.
—
Tiểu Đào đứng bên cạnh.
Mặt đỏ bừng.
"Tiểu thư."
"Nô tỳ đọc tới chương mười rồi."
—
Tống Du chậm rãi quay đầu.
"Ngươi đọc hết rồi?"
Tiểu Đào ngượng ngùng gật đầu.
—
"Hay không?"
—
Tiểu Đào đỏ mặt.
"Khá hay."
—
Tống Du:
"..."
Ta nuôi ngươi để làm gì vậy?
—
Đúng lúc ấy.
Sở Cảnh từ ngoài sân chạy vào.
Trên tay ôm một chồng sách.
—
"Tống cô nương!"
"Tống cô nương!"
"Người đọc chưa?"
—
Tống Du nhìn chồng sách.
Tim đập thình thịch.
—
Đừng nói với nàng...
—
Quả nhiên.
Sở Cảnh đặt sách xuống bàn.
Toàn bộ đều là fanfic.
—
# Thánh Nữ Và Thái Tử
# Tình Yêu Dưới Ánh Trăng
# Nhật Ký Theo Đuổi Thánh Nữ Của Thái Tử
# Ta Và Điện Hạ Có Một Đứa Con
—
Tống Du:
"..."
—
"..."
—
"..."
—
Tống Du cảm thấy đầu óc mình nổ tung.
—
"ĐỨA CON NÀO?!"
—
Sở Cảnh giật mình.
"Người chưa đọc à?"
—
"ĐỌC CÁI GÌ?!"
—
Sở Cảnh lật tới một trang.
Hào hứng giới thiệu.
—
"Đây là đoạn nổi tiếng nhất."
—
Hắn bắt đầu đọc.
> Thái tử điện hạ nhìn bụng Thánh Nữ.
>
> Ánh mắt vô cùng dịu dàng.
>
> Bởi vì bên trong là kết tinh tình yêu của họ.
—
Tống Du:
"ĐỪNG ĐỌC NỮA!"
—
Tiểu Đào:
"Đúng đúng!"
—
Sở Cảnh:
"Ta còn chưa đọc tới đoạn sinh đôi mà."
—
Tống Du:
"..."
Ngươi câm miệng đi.
—
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau.
"Đang đọc gì vậy?"
—
Không khí lập tức đông cứng.
—
Sở Cảnh cứng người.
Tiểu Đào cứng người.
Tống Du cứng người.
—
Bởi vì người vừa tới.
Chính là Sở Trầm.
—
Hắn nhìn đống sách trên bàn.
Khẽ nhíu mày.
—
"Đó là gì?"
—
Sở Cảnh:
"..."
—
Tiểu Đào:
"..."
—
Tống Du:
"..."
—
Không ai dám trả lời.
—
Sở Trầm cầm một quyển lên.
Đọc tên sách.
—
# TA VÀ ĐIỆN HẠ CÓ MỘT ĐỨA CON
—
Không khí yên lặng tới đáng sợ.
—
Sở Cảnh bắt đầu lùi lại.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
—
Tống Du bắt đầu cầu nguyện.
Google.
Wifi.
Bluetooth.
Ai cứu được thì cứu đi.
—
Sở Trầm mở sách.
Lật trang đầu tiên.
—
Lật trang thứ hai.
—
Lật trang thứ ba.
—
Gương mặt hắn ngày càng kỳ lạ.
—
Sở Cảnh nuốt nước bọt.
"Huynh..."
"Huynh đừng giận nhé."
—
Sở Trầm không nói gì.
—
Một lúc rất lâu.
Hắn khép sách lại.
—
Sau đó nhìn Tống Du.
—
"Đứa trẻ tên gì?"
—
Tống Du:
"PHỤT!"
—
Tiểu Đào ngã khỏi ghế.
—
Sở Cảnh đập bàn cười điên.
—
Ngay cả khóe môi Sở Trầm cũng hơi cong lên.
—
Lần đầu tiên.
Tống Du phát hiện.
Thái tử điện hạ hình như...
biết đùa rồi.
—
Nhưng nàng không biết.
Ngay tối hôm đó.
Một bài viết mới xuất hiện trên Kinh Thành Confession.
—
Tiêu đề:
# Thái tử điện hạ âm thầm đọc fanfic về chính mình?!
—
Chỉ trong một đêm.
Toàn bộ kinh thành nổ tung.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com