Buổi tối.
Tống Du ngồi trong phòng.
Trước mặt là quyển:
# GOOGLE THÁNH ĐIỂN
Nàng nhìn nó.
Nó nhìn nàng.
Không khí vô cùng yên tĩnh.
Một lúc lâu sau.
Tống Du chậm rãi mở trang đầu.
Nàng muốn xem thử.
Rốt cuộc đám người này đã viết những thứ quỷ quái gì.
—
Trang thứ nhất.
> Khởi nguyên của thế giới.
Tống Du:
"..."
Khoan đã.
Google Giáo còn có cả thần thoại sáng thế?
—
Nàng tiếp tục đọc.
> Thuở hồng hoang.
>
> Thiên địa hỗn độn.
>
> Vạn vật chưa sinh.
>
> Google Đại Thần mở mắt.
>
> Thế gian xuất hiện ánh sáng.
Tống Du:
"..."
Google mà biết mình trở thành Bàn Cổ chắc khóc luôn.
—
Lật tiếp.
> Sau đó Google Đại Thần tạo ra thần thú Wifi.
Tống Du:
"..."
—
> Wifi sinh ra vô số tín hiệu.
>
> Từ đó nhân loại có được tri thức.
—
Tống Du đóng sách lại.
Nàng cảm thấy mình không nên đọc nữa.
Đọc thêm sẽ tổn thọ.
—
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Tiểu Đào hấp tấp chạy vào.
"Tiểu thư!"
"Không ổn rồi!"
Tống Du thở dài.
"Google Đại Thần lại hiện linh à?"
Tiểu Đào lắc đầu.
"Còn đáng sợ hơn."
—
Nửa khắc sau.
Tống Du đứng trước cổng phủ.
Sau đó chết lặng.
Bởi vì bên ngoài có rất nhiều người.
Rất nhiều.
Ít nhất hơn trăm người.
Ai cũng cầm sách.
Ai cũng mang vẻ mặt kích động.
—
Một thiếu nữ nhìn thấy nàng.
Lập tức hét lên.
"Thánh Nữ xuất hiện rồi!"
Ầm!
Cả đám đông lập tức kích động.
"Thánh Nữ!"
"Thánh Nữ!"
"Thánh Nữ!"
—
Tống Du:
"..."
Ta không phải.
Ta không có.
Đừng nói bậy.
—
Một vị đại nương lao lên đầu tiên.
"Thánh Nữ đại nhân!"
"Con trai ta năm nay có lấy được vợ không?"
Tống Du:
"Ta đâu biết!"
—
Người thứ hai chen tới.
"Thánh Nữ đại nhân!"
"Nhà ta nuôi gà."
"Con nào cũng lười đẻ."
"Xin chỉ điểm!"
—
Người thứ ba.
"Ta muốn biết hôm nào phát tài!"
—
Người thứ tư.
"Ta muốn biết hàng xóm có đang giấu tiền riêng không!"
—
Tống Du:
"..."
Google cũng không biết đâu!
—
Tình hình ngày càng hỗn loạn.
Mọi người bắt đầu chen lấn.
Bắt đầu giơ sách.
Bắt đầu xin chữ ký.
Có người còn mang theo giấy đỏ.
Muốn nàng viết:
> Google phù hộ.
—
Tống Du sắp khóc.
Nàng chỉ là một sinh viên.
Không phải thần côn.
—
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên.
"Tránh đường."
—
Đám đông lập tức yên tĩnh.
Tự động tách sang hai bên.
Sở Trầm xuất hiện.
—
Hắn mặc thường phục màu đen.
Dáng người cao lớn.
Gương mặt lạnh lùng.
Chỉ cần đứng đó.
Khí thế đã đủ khiến người khác sợ hãi.
—
Các tín đồ lập tức ngoan ngoãn hơn.
Không ai dám chen lên nữa.
—
Tống Du thở phào.
"ôi Cứu tinh."
—
Sở Trầm nhìn nàng.
"Fan của nàng?"
Tống Du:
"..."
Ngài đừng nói kiểu hiện đại như thế được không?
—
Từ ngày ở cạnh nàng quá lâu.
Sở Trầm học được rất nhiều từ mới.
Ví dụ:
* drama
* update
* fan
* hot
* viral
Ban đầu còn không hiểu.
Bây giờ dùng ngày càng thành thạo.
—
Tống Du ôm đầu.
"Ta cảm thấy mọi thứ đang mất kiểm soát."
Sở Trầm bình tĩnh đáp.
"Ừ."
"Ngài chỉ nói ừ thôi à?"
"Ta cũng thấy vậy."
—
Tống Du:
"..."
Cảm ơn.
Rất có tính xây dựng.
—
Sau khi giải tán đám đông.
Hai người cùng đi dạo trong hoa viên.
Đêm nay rất yên tĩnh.
Khác hẳn sự náo nhiệt ban ngày.
—
Tống Du ngồi xuống ghế đá.
Ngẩng đầu nhìn trăng.
Một lúc lâu không nói gì.
—
Sở Trầm khẽ nhíu mày.
"Nàng có tâm sự gì à "
—
Tống Du giật mình.
"Rõ thế sao?"
"Rất rõ."
—
Nàng cười khổ.
Không biết phải giải thích thế nào.
Chẳng lẽ nói:
Ta sắp biến mất khỏi thế giới này rồi.
—
Gió đêm thổi qua.
Cánh hoa đào rơi xuống vai áo.
—
Tống Du bỗng hỏi.
"Nếu một ngày nào đó..."
"Nếu thôi nhé."
"Ta đột nhiên biến mất."
"Ngài sẽ thế nào?"
—
Sở Trầm nhìn nàng.
Ánh mắt rất sâu.
Rất lâu sau.
Hắn mới trả lời.
"Ta sẽ tìm."
—
Tống Du sửng sốt.
"Tìm?"
"Ừ."
—
"Nhưng nếu không tìm thấy thì sao?"
—
Sở Trầm trầm mặc.
Gió đêm khẽ lay động mái tóc hắn.
Một lúc rất lâu.
Hắn mới lên tiếng.
"Vậy ta vẫn tìm."
—
Tống Du đột nhiên không cười nổi nữa.
Trong lòng như bị thứ gì đó khẽ chạm vào.
—
Đúng lúc ấy.
[ Còn 97 ngày. ]
Âm thanh hệ thống vang lên.
—
Tống Du cúi đầu.
Lần đầu tiên cảm thấy.
97 ngày...
hình như quá ngắn.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com