Trên con phố lớn trước Ngân Vũ Lâu.
Không khí yên tĩnh đến mức quỷ dị.
Trác Lan Giang đứng đó, vẻ mặt lạnh nhạt như cũ.
Lâm Tiểu Dương đứng đối diện hắn, hùng hồn chống nạnh.
"...Xin anh đừng chết."
Thuộc hạ Ngân Vũ Lâu nhìn nhau.
Ánh mắt đầy nghi hoặc.
Trác Lan Giang khẽ nhíu mày.
"Cô nương."
"Chúng ta quen biết sao?"
Lâm Tiểu Dương nghẹn họng.
Không quen. Chả lẽ nói
Nhưng tôi biết từ nhỏ đến lớn anh gặp chuyện gì, bị thương mấy lần, bị ai đâm, thậm chí còn biết anh chết ở tập nào.
Cô gượng cười.
"Không quen."
"Nhưng ta ngưỡng mộ thiếu chủ đã lâu."
Trác Lan Giang lạnh nhạt đáp:
"Ồ."
Lâm Tiểu Dương sốt ruột.
"Ồ là sao?"
"Anh không hỏi ta ngưỡng mộ anh thế nào à?"
"Không."
"..."
Đúng là Trác Lan Giang.
Lạnh lùng y như trong phim.
Hệ thống đúng lúc vang lên.
【Nhắc nhở: Còn một canh giờ năm khắc trước cờ chết đầu tiên.】
Lâm Tiểu Dương giật mình.
Phải rồi!
Trong nguyên tác, sau khi rời khỏi đây, Trác Lan Giang sẽ đi qua ngõ Tây.
Lúc trời đổ mưa, hắn sẽ dừng lại giúp một đứa trẻ nhặt đồ.
Sau đó...
Trúng tên độc.
Cô nhìn Trác Lan Giang như nhìn một quả bom hẹn giờ.
"Thiếu chủ!"
"Anh định đi đâu?"
Trác Lan Giang liếc nàng.
"Việc của ta, cần báo cáo với cô sao?"
"..."
Được.
Rất đúng nhân thiết.
Lâm Tiểu Dương nghiến răng.
Không báo thì thôi.
Ta tự theo.
Nửa canh giờ sau.
Trác Lan Giang phát hiện...
Hình như mình bị bám đuôi.
Hắn dừng bước.
Lâm Tiểu Dương lập tức ngẩng đầu nhìn trời.
"Oa."
"Hôm nay mây đẹp thật."
Trác Lan Giang tiếp tục đi.
Nàng tiếp tục đi theo.
Hắn rẽ trái.
Nàng rẽ trái.
Hắn rẽ phải.
Nàng rẽ phải.
Cuối cùng.
Trác Lan Giang quay người.
"Cô đang làm gì?"
Lâm Tiểu Dương mặt không đổi sắc.
"Đi dạo."
"Đi dạo cùng đường với ta?"
"Chứng tỏ chúng ta có duyên."
"..."
Thuộc hạ phía sau thiếu chút nữa sặc nước miếng.
Thiếu chủ nhà bọn họ lần đầu tiên bị một cô nương mặt dày bám theo như vậy.
Trác Lan Giang nhìn nàng.
"Cô thích ta?"
Lâm Tiểu Dương hoảng hốt xua tay.
"Không phải!"
"Ta thích Bạch Tiểu Sênh!"
"..."
"..."
"..."
Không khí đột nhiên chết lặng.
Lâm Tiểu Dương lập tức che miệng.
Xong rồi.
Nói nhầm mất rồi.
Trác Lan Giang hiếm khi lộ ra vẻ khó hiểu.
"Cô thích Bạch Tiểu Sênh?"
"Không đúng!"
"Ta thích..."
Nàng suýt buột miệng nói "CP của hai người".
May mà kịp phanh lại.
"Ý ta là..."
"Ta thấy hai người rất hợp."
Trác Lan Giang lạnh nhạt nhìn nàng.
"Cô bị bệnh?"
"..."
Đúng.
Khắp thiên hạ đều nghĩ ta bị bệnh.
Chỉ có mình ta biết ta đang cứu mạng anh.
Đúng lúc ấy.
Ầm!
Tiếng sấm vang lên.
Mưa lớn bất ngờ đổ xuống.
Lâm Tiểu Dương tái mặt.
Đến rồi!
Cảnh này đến rồi!
Quả nhiên.
Một đứa bé ôm rổ trái cây chạy ngang qua, trượt chân ngã xuống.
Trái cây lăn đầy đất.
"Ca ca..."
"Giúp ta với..."
Trong nguyên tác.
Trác Lan Giang sẽ dừng lại giúp đứa bé.
Rồi bị phục kích.
Lâm Tiểu Dương hét lên.
"Không được nhặt!"
Trác Lan Giang khựng lại.
"?"
Nàng lao tới như một cơn gió.
"Để ta nhặt!"
Trái cây vừa nhặt được một nửa.
Vèo!
Một mũi tên xé gió lao tới.
Lâm Tiểu Dương hét thất thanh.
"Anh cúi xuống!"
Theo bản năng.
Nàng túm lấy đầu Trác Lan Giang.
Đập mạnh xuống.
"Cốp!"
"..."
"..."
"..."
Mũi tên bay sượt qua phía trên.
Găm thẳng vào cột gỗ phía sau.
Mọi người đều đứng hình
Trác Lan Giang bị nàng ấn đầu đến mức hơi choáng váng.
Hắn chậm rãi ngẩng lên.
Nhìn mũi tên đen sì cắm trên cột.
Lại nhìn thiếu nữ đang run rẩy trước mặt.
Lâm Tiểu Dương bật khóc.
"Hu hu hu..."
"Suýt nữa là chết rồi!"
"Biên kịch khốn kiếp!"
"Không cho người ta sống yên ổn được à?!"
Nói xong.
Nàng bất ngờ ôm chặt lấy cánh tay Trác Lan Giang.
"Thiếu chủ!"
"Từ hôm nay anh phải nghe lời ta!"
"Không được tự ý đi lung tung!"
"Không được giúp người tùy tiện!"
"Không được ăn đồ người lạ đưa!"
"Không được chết!"
Trác Lan Giang cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt tay áo mình.
Ánh mắt lạnh nhạt của hắn xuất hiện chút dao động.
"..."
Cô...
Biết trước có thích khách.
Rốt cuộc là ai?
Trong lúc Trác Lan Giang còn đang suy nghĩ.
Lâm Tiểu Dương lau nước mắt.
Hệ thống vang lên.
【Đinh!】
【Chúc mừng ký chủ thành công ngăn chặn cờ chết đầu tiên!】
【Tiến độ cứu vớt Trác Lan Giang: 5%】
【Tiến độ tác hợp Trác Lan Giang × Bạch Tiểu Sênh: 0%】
Lâm Tiểu Dương:
"..."
Nàng nhìn Trác Lan Giang.
Lại nhìn tiến độ.
Đột nhiên nắm chặt tay thành quyền.
"Không sao!"
"Cứu người là chính!"
"Chèo thuyền là phụ!"
"Ngày mai ta sẽ bắt đầu kế hoạch tác hợp!"
Trác Lan Giang:
"..."
"Cô nương."
Lâm Tiểu Dương ngẩng đầu.
"Hả?"
Thiếu chủ Ngân Vũ Lâu bình tĩnh hỏi:
"Rốt cuộc cô muốn cứu mạng ta..."
"...hay muốn gả ta đi?"
Lâm Tiểu Dương nghiêm túc đáp.
"Ta muốn anh sống thật lâu."
"Sau đó cưới Bạch Tiểu Sênh."
Trác Lan Giang: "..."
Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn cảm thấy...
Thích khách đáng sợ.
Nhưng cô nương trước mặt này.
Còn đáng sợ hơn thích khách gấp trăm lần.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com