Nghe câu hỏi của Tần Mộc Hy, tôi chỉ biết bất lực im lặng.
Bởi ngay lúc này.
Chỉ cần một quyết định sai lầm của Diệp Tư Hàm.
Mọi thứ có thể trượt khỏi quỹ đạo.
Kéo theo những bi kịch không ai có thể cứu vãn.
Tôi sợ.
Sợ rằng nếu tiếp tục bước tới.
Em sẽ càng lún sâu vào hận thù.
Sợ rằng đến một ngày nào đó.
Thứ còn sót lại trong lòng em sẽ chỉ còn là đau đớn và oán hận.
Tôi chưa từng có ý định bao che cho tội ác của gia đình mình.
Càng không nghĩ rằng vài câu xin lỗi có thể bù đắp được những mất mát em đã phải chịu đựng.
Nhưng...
Tôi cũng không muốn.
Không muốn nhìn cô gái nhỏ đã phải chịu quá nhiều bất công này.
Tự tay hủy hoại tương lai của chính mình chỉ để đổi lấy công lý.
Bởi em xứng đáng có một cuộc đời rực rỡ hơn thế.
Một cuộc đời không bị trói buộc bởi quá khứ.
Dù trong hành trình ấy...
Có thể sẽ không còn Diệp Tư Hàm nữa.
— Tư Hàm, chị có nghe tôi nói không?
Mộc Hy nhíu mày.
Tôi giật mình thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn.
— Hửm?
— Chị làm sao thế?
— Từ nãy đến giờ cứ như người mất hồn.
Tôi mấp máy môi.
Nhưng chẳng biết phải giải thích thế nào.
Thấy tôi tiếp tục im lặng.
Sắc mặt Mộc Hy dần trở nên khó coi.
— Nếu chị không muốn kết hôn...
— Thì cứ nói thẳng.
— Tôi sẽ không ép chị.
Giọng em bình tĩnh.
Nhưng tôi vẫn nghe thấy chút hờn dỗi được giấu rất kỹ bên trong.
Em quay mặt sang hướng khác.
Miệng vẫn không ngừng thầm thì.
— Dù sao ngay từ đầu...
— Người muốn kết hôn cũng chỉ có tôi.
Lòng tôi chợt thắt lại.
Tôi biết.
Em đang giận.
Cũng có thể...
Em đang nghĩ tôi hối hận rồi.
Nhưng em đâu biết.
Điều khiến tôi im lặng không phải vì không muốn cưới em.
Mà là vì...
Tôi yêu em quá nhiều.
Đến mức không biết mình còn có tư cách đứng cạnh em hay không.
— Không.
Tôi bất ngờ lên tiếng.
— Xuất viện xong...
— Chúng ta sẽ về thưa chuyện với gia đình tôi.
Mộc Hy khựng lại một giây.
Tôi biết em đã nghe thấy.
Nhưng em lại cố tình không trả lời.
Chỉ cúi đầu tiếp tục sắp xếp đồ đạc.
Như thể câu nói vừa rồi chẳng liên quan đến mình.
Tôi bất lực nhìn bóng lưng ấy.
— Mộc Hy.
Vẫn không có phản ứng.
— Em giận tôi à?
Lúc này em mới quay đầu lại.
Đôi môi khẽ mím chặt.
— Ai dám giận chị.
Giọng điệu rõ ràng mang theo vài phần ấm ức.
Khiến tôi vừa buồn cười.
Lại vừa đau lòng.
Từ hồi quen biết đến giờ lần đầu tiên tôi thấy Tần Mộc Hy trẻ con đến vậy.
Bác sĩ gọi người nhà ra ngoài làm thủ tục xuất viện.
Mộc Hy khẽ gật đầu.
Em theo bác sĩ ra tận cửa
Cẩn thận đến mức hỏi đi hỏi lại từng chuyện một.
Tình trạng sức khỏe của tôi thế nào.
Có cần kiêng cữ gì không.
Thuốc phải uống trong bao lâu.
Hàng ngày nên ăn gì.
Cần tái khám khi nào.
Đôi lúc tôi còn thấy em khẽ chau mày khi bác sĩ dặn tôi đừng làm việc quá sức.
Vẻ mặt nghiêm túc như thể người nằm viện là người thân quan trọng nhất của em.
Tôi ngồi lặng nhìn bóng lưng ấy.
Trong lòng đau đến nghẹn lại.
Người con gái ấy đã mang quá nhiều vết sẹo đau đớn.
Rõ ràng số phận đã quá tàn nhẫn với em.
Vậy mà lúc nào cũng chỉ biết lo lắng cho người khác.
Thử hỏi.
Trái tim phải sắt đá đến mức nào.
Tôi mới có thể để em một mình đối mặt với tất cả sự thật.
Để em tự gánh lấy hận thù.
Tự gánh lấy đau khổ.
Trong khi vẫn cố chăm sóc tôi từng chút một.
Khóe mắt tôi cay xè.
Người đáng được yêu thương.
Đáng được bảo vệ.
Đáng được chăm sóc.
Ngay từ đầu...
Đáng lẽ phải là Tần Mộc Hy mới đúng.
Tôi cùng em bắt taxi trở về dinh thự.
Nơi ấy vốn quá quen thuộc.
Quen đến mức chẳng thể khơi lên bất kỳ cảm xúc nào trong lòng tôi.
Suốt hai mươi tám năm qua.
Mỗi lần trở về.
Diệp Tư Hàm vẫn luôn là Diệp Tư Hàm.
Bình thản.
Lạnh nhạt.
Và vô cảm.
Nhưng lần này lại khác.
Khác đến mức lòng tôi thấp thỏm không yên.
Suốt quãng đường.
Tôi và em đều chọn im lặng.
Không ai nói với ai câu nào.
Chỉ có tiếng động cơ xe đều đều vang lên trong không gian chật hẹp.
Nhiều lần.
Tôi muốn quay sang nhìn em.
Muốn hỏi em rất nhiều điều.
Hỏi em có từng hận Diệp Tư Hàm không.
Hỏi em có từng hối hận khi quyết định kết hôn với con gái của kẻ đã cướp đi cha mẹ mình không.
Hỏi em...
Trong những ngày ở cạnh tôi.
Đã bao giờ em thật lòng muốn bỏ cuộc chưa.
Nhưng cuối cùng.
Tôi vẫn không đủ can đảm mở miệng.
Bởi tôi sợ.
Sợ câu trả lời của em.
Càng sợ hơn...
Nếu một ngày em không còn muốn ở cạnh tôi nữa.
Tần Mộc Hy cũng không khá hơn là bao.
Hai bàn tay đặt trên đùi liên tục đan vào nhau rồi lại buông ra.
Một động tác vô thức mỗi khi em căng thẳng.
Ánh mắt nhiều lần lén nhìn sang tôi.
Rồi lại vội vàng quay đi.
Phải chăng em cũng đã nhận ra điều gì đó bất thường?
Nhận ra Diệp Tư Hàm hôm nay không còn giống mọi ngày.
Quá im lặng.
Quá xa cách.
Cũng quá thất thần.
Nhưng em đâu biết.
Không phải tôi thay lòng.
Cũng không phải tôi hối hận.
Mà là tôi không còn đủ dũng khí để đối diện với em.
Mỗi lần nhìn em.
Tôi lại nhớ đến sự thật kia.
Nhớ đến những mất mát em đã phải gánh chịu.
Và càng nhớ...
Gia đình tôi đã nợ em nhiều đến nhường nào.
Đến mức ngay cả việc nhìn thẳng vào mắt em.
Cũng khiến tôi cảm thấy mình chẳng còn chút tư cách nào nữa.
Trước khi bước vào dinh thự.
Mộc Hy bất ngờ kéo tôi đứng lại.
— Đợi chút.
Em khẽ lên tiếng.
Rồi đưa tay chỉnh lại phần váy bị nhăn.
Cẩn thận vuốt phẳng từng nếp gấp.
Sau đó lại lấy miếng băng mới thay lên vết thương trên trán tôi.
Động tác chậm rãi.
Dịu dàng đến lạ.
Như thể sợ làm tôi đau.
Tôi đứng im.
Lặng lẽ nhìn em ở khoảng cách gần như thế.
Đây là những hành động trước kia Mộc Hy chưa từng làm.
Cũng chưa từng để lộ sự quan tâm rõ ràng đến vậy.
Thế nhưng hôm nay.
Em lại chăm sóc tôi từng chút một.
Càng chu đáo bao nhiêu.
Lòng tôi lại càng day dứt bấy nhiêu.
Bởi người nên được yêu thương.
Nên được che chở
Phải là cái tên Tần Mộc Hy mới đúng.
— Được rồi.
Em lùi lại một bước.
Hài lòng nhìn miếng băng trên trán tôi.
Trong khi em chẳng hề biết.
Chỉ một hành động nhỏ ấy thôi...
Cũng đủ khiến trái tim Diệp Tư Hàm đau đến không thở nổi.
Vừa bước vào dinh thự.
Không khí đã trở nên ngột ngạt.
Ông nội, cha và mẹ tôi đều đang ngồi ở phòng khách.
Không ai đứng dậy.
Cũng chẳng có lấy một nụ cười chào đón.
Ánh mắt họ lướt qua tôi như đang nhìn một người xa lạ.
Người đầu tiên lên tiếng lại là ông nội.
— Còn biết đường vác xác về cái nhà này à?
— Ta còn tưởng cháu chết ở đầu đường xó chợ rồi chứ.
Tôi đứng yên.
Gương mặt vẫn lạnh tanh.
Như thể đã quá quen với những lời cay nghiệt ấy.
Bên cạnh.
Tôi cảm nhận được Mộc Hy khẽ sững người.
Em ngước nhìn tôi.
Trong ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Có lẽ...
Đây là lần đầu tiên em nhìn thấy cuộc sống thật sự của Diệp Tư Hàm.
Không có yêu thương.
Không có quan tâm.
Càng không có cái gọi là gia đình.
Không một ai hỏi tôi đã đi đâu.
Không một ai hỏi vì sao trên trán lại có vết thương.
Thậm chí chẳng ai nhận ra tôi vừa xuất viện.
Với họ.
Điều đó dường như chẳng đáng để bận tâm.
Tôi khẽ cụp mắt.
Giấu đi sự chua chát nơi đáy lòng.
— Con về để thưa chuyện.
— Nói xong sẽ đi ngay.
Cha tôi lập tức cau mày.
— Thưa chuyện gì?
Mẹ tôi cũng mất kiên nhẫn.
— Có gì thì nói mau.
— Chúng ta còn phải đi ăn tối với anh hai con.
— Hôm nay nó đưa bạn gái về ra mắt.
Tôi bật cười trong lòng.
Thật nực cười.
Con trai đưa bạn gái về.
Cả nhà đều có mặt đông đủ.
Còn con gái ruột đứng ngay trước mắt.
Đầu quấn băng.
Sắc mặt trắng bệch sau khi nằm viện.
Lại chẳng có nổi một câu hỏi han.
— Còn cô gái này là ai?
Mẹ tôi đột nhiên lên tiếng.
Tần Mộc Hy không trả lời ngay.
Ánh mắt em đang dừng lại trên bức ảnh tốt nghiệp treo giữa phòng khách.
Trong ảnh.
Diệp Lục Khang đang mỉm cười rạng rỡ.
Tôi nhìn theo ánh mắt ấy.
Lòng chợt thắt lại.
Em đã nhận ra rồi.
Chính ngày hôm đó.
Chính ngày Diệp Lục Khang được đưa đến phòng thi.
Đã cướp đi cha mẹ của em mãi mãi.
— Này!
— Ta hỏi mà không biết trả lời sao?
Mẹ tôi lại gằn giọng.
Mộc Hy giật mình.
Em vội vàng thu lại ánh mắt.
— Dạ...
— Con là Mộc Hy.
— Cha mẹ cô làm gì?
— Trông cô có vẻ rất thân với Tư Hàm.
Căn phòng bỗng im lặng.
Mộc Hy khẽ siết chặt tay.
Đôi môi mấp máy.
Nhưng chẳng thể nói thành lời.
Thật nực cười.
Người đã cướp đi cha mẹ em.
Giờ lại thản nhiên hỏi cha mẹ em đang ở đâu.
Tôi không chịu nổi nữa.
— Cha mẹ em ấy mất rồi.
Tôi lên tiếng.
Mọi người cau mày.
Cha tôi thoáng biến sắc.
Ông dường như muốn hỏi thêm điều gì đó.
Nhưng đúng lúc ấy.
Điện thoại bất ngờ reo lên.
Là anh hai.
Chỉ trong nháy mắt.
Sự chú ý của mọi người đều bị kéo đi mất.
— Lục Khang gọi rồi.
— Mau đi thôi.
— Không thể để nó đợi được.
Mọi người vội vàng đứng dậy.
Không ai còn quan tâm đến câu chuyện dang dở.
— Khoan đã.
— Con vẫn chưa nói xong.
Tôi tức giận đứng bật dậy.
Ông nội lạnh lùng nhìn tôi.
— Chuyện của cháu quan trọng bằng Lục Khang sao?
Một câu nói.
Dập tắt toàn bộ hy vọng còn sót lại trong lòng tôi.
Tôi định mở miệng phản bác.
Thì bất ngờ...
Một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
Tôi quay sang.
Mộc Hy khẽ lắc đầu.
Ánh mắt em bình tĩnh đến lạ.
Như đang nói với tôi rằng:
Đừng nữa.
Em quen rồi.
Chính sự bình tĩnh ấy...
Lại khiến lòng tôi đau hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com