Mặt trời dần lặn xuống biển.
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ khoảng trời phía xa.
Phó Trì Vũ khẽ nắm lấy tay Ngọc Diễm.
“Tôi thích cậu.”
Giọng cậu rất nhẹ.
“Từ lâu rồi.”
Ngọc Diễm sững người.
Tim cô đập mạnh đến mức gần như không thể thở.
Một lúc lâu sau, cô mới khẽ gật đầu.
“Em cũng vậy.”
Phó Trì Vũ bật cười.
Đó là nụ cười đẹp nhất mà cô từng thấy.
Sau khi chính thức yêu nhau, cả hai vẫn giữ bí mật với mọi người.
Phó Trì Vũ mỗi sáng đều mua sữa đào cho Ngọc Diễm.
Còn cô thì lén để kẹo trong ngăn bàn cậu.
Lý Tư Niên sớm nhận ra điều bất thường.
“Hai người tưởng giấu giỏi lắm à?”
Ngọc Diễm đỏ mặt.
Nhưng khoảng thời gian hạnh phúc ấy không kéo dài lâu.
Một hôm, Liễu Ánh vô tình nhìn thấy Phó Trì Vũ ôm Ngọc Diễm dưới gốc phượng.
Ánh mắt cô ta lập tức tối lại.
Sáng hôm sau, diễn đàn trường bùng nổ.
Một bài đăng ẩn danh xuất hiện kèm ảnh Phó Trì Vũ và Ngọc Diễm ôm nhau.
Bình luận lan nhanh khắp nơi.
“Học thần yêu đương thật à?”
“Không ngờ luôn.”
Ngọc Diễm tái mặt khi nhìn thấy bài viết.
Trong lớp, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cô.
Phó Trì Vũ đột nhiên đứng dậy.
“Đừng nhìn nữa.”
Giọng cậu lạnh đến đáng sợ.
Lần đầu tiên, cậu nắm tay Ngọc Diễm ngay trước mặt cả lớp rồi kéo cô ra ngoài.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com