Sinh nhật của Lục Trầm Dạ rơi vào một ngày mưa.
Trùng Khánh hôm đó lạnh hơn bình thường rất nhiều.
Bầu trời xám đục.
Mưa rơi không ngừng từ sáng sớm.
—
Nếu không vô tình nhìn thấy ngày sinh trong hồ sơ học sinh, có lẽ Tần Vãn Ca cũng sẽ không biết hôm đó là sinh nhật cậu.
Bởi Trầm Dạ chưa từng nhắc đến.
Thậm chí còn giống như không muốn nhớ tới ngày đó.
—
Tan học buổi chiều, Vãn Ca kéo tay cậu:
“Đi với tớ một lát.”
“Đi đâu?”
“Bí mật.”
Trầm Dạ nhìn cô vài giây rồi khẽ gật đầu.
“Ừ.”
—
Hai người đi qua những con dốc ướt mưa của Trùng Khánh.
Ánh đèn thành phố bắt đầu sáng lên giữa màn sương trắng mờ.
Cuối cùng Vãn Ca đưa cậu tới một tiệm bánh rất nhỏ nằm trong con hẻm cũ.
Cửa kính phủ đầy hơi nước.
Bên trong lại ấm áp đến lạ.
Trầm Dạ khựng lại:
“Sao lại tới đây?”
Vãn Ca cười:
“Vì hôm nay là sinh nhật cậu.”
Ánh mắt cậu thoáng sững đi.
Rất lâu sau mới nhỏ giọng:
“…Tớ không thích sinh nhật.”
“Tại sao?”
Cậu cúi đầu.
“Vì mỗi lần lớn thêm một tuổi…”
“thì thời gian còn lại sẽ ít đi một chút.”
—
Khoảnh khắc ấy, tim Vãn Ca đau đến mức không thở nổi.
Cô ghét cách cậu luôn bình tĩnh nói về chuyện rời đi như vậy.
Giống như đã sớm quen với việc bản thân sẽ biến mất.
—
Cô kéo cậu ngồi xuống.
Chiếc bánh kem rất nhỏ được mang ra.
Chỉ có duy nhất một ngọn nến.
Ánh nến phản chiếu trong đôi mắt đen của Trầm Dạ, dịu dàng mà cô đơn đến đau lòng.
Vãn Ca nhìn cậu:
“Mau ước đi.”
“Không có điều ước.”
“Lục Trầm Dạ.”
Cô cau mày:
“Người khác sinh nhật đều sẽ ước thật nhiều.”
Cậu khẽ cười.
Nụ cười rất nhạt.
“Nhưng những thứ tớ muốn… chắc không thành sự thật được.”
“Cậu chưa thử sao biết?”
Trầm Dạ nhìn cô rất lâu.
Rồi khẽ nói:
“Điều tớ muốn là được ở bên cậu thật lâu.”
“Nhưng điều đó khó quá.”
—
Ngoài cửa kính, mưa vẫn rơi tí tách.
Còn Tần Vãn Ca thì gần như bật khóc ngay khoảnh khắc ấy.
Cô nắm lấy tay cậu:
“Không khó.”
“Chỉ cần cậu ở lại…”
“chúng ta sẽ còn rất nhiều sinh nhật nữa.”
—
Trầm Dạ không trả lời.
Cậu chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta đau lòng.
Bởi chỉ mình cậu biết—
có lẽ đây sẽ là sinh nhật cuối cùng mình được ở cạnh cô như thế này.
—
Trước khi rời khỏi tiệm bánh, Vãn Ca lấy từ trong cặp ra một chiếc khăn len màu đen.
“Quà sinh nhật.”
Trầm Dạ hơi sững người:
“Cậu tự đan à?”
“Ừ.”
“Đan xấu chết đi được.”
“Lục Trầm Dạ!”
Cậu bật cười thành tiếng lần đầu tiên.
Tiếng cười rất nhẹ.
Nhưng đẹp hơn tất cả những gì Vãn Ca từng nghe.
Cô nhìn cậu dưới ánh đèn vàng ấm áp của tiệm bánh nhỏ.
Rồi thầm nghĩ—
nếu thời gian có thể dừng lại ở khoảnh khắc này thì tốt biết mấy.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com